Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn meic

"Và như thế..."

Ngày mưa rất dài và đêm thì nắng chói (giả vờ thế vì đêm qua mình ngủ say) Đêm qua mình dịu dàng nhấc mình khỏi cái thứ bồng bềnh phù du đặt mình xuống cái bồng bềnh của chăn đệm, gối đầu lên cái "mông bình yên" để thấy rằng đời thực đẹp. Hụ Hụ. Bỗng sao đêm qua mình rũ hết sức mạnh mẽ khỏi cái trạng thái kéo dài mấy lâu nay sau khi xem hết bộ film kinh dị, hôn hít điên rồ "con tim yêu đương" rồi nằm ngoan nhắm mắt và ngủ đến sáng... tiếng chim thì ở nơi nào xa lắm. Có những lúc mình cảm thấy sao thật là đắng đắng đắng kết lại thành những hạt sương, đời đã vốn rất lung linh cơ mà... Nhặt nhặt nhặt... nhặt lại những sắc màu đã rơi vương vãi và hi vọng ghép được cái gì hay ho. Được ko đây??? Có những khi mình chỉ ước một cái đồng hồ quay ngược để có thể tìm lại một số thứ mình đã đánh mất hay đã quên... Khi cảm thấy mình yêu ai tức là mình vẫn còn đang sống. Sáng nay mình nhận được mail của sếp cũ, Sếp cũ của mình là người đặc biệt tốt. Tốt tới mứ...

Ngày gió...

Hà Nội ngày gió mùa, e khoác lên mình hơi lạnh của mùa đông chiếc áo lạnh - giọt nước ấm treo giữa lối đi cơn gió ngược đường Hà nội ngày thiếu vắng bước chân cái nhớ ngang vướng vào mưa loáng nước khuyết một góc con đường như nhỏ lại em cuộn theo mình nhèo ướt những khát khao một góc nhỏ nào? một góc nhỏ vướng vào vai vướng vào tóc, vướng vào tay, vướng vào bao xống áo cảm xúc ấy khiến em thành vụng dại Cố gắng rũ mình với những bất lực xung quanh Rồi một ngày Hà Nội sẽ vẹn nguyên sẻ đủ đầy những giận hờn, yêu thương, lỗi lầm và tha thứ. chỉ thiếu mình e lạc đâu nơi góc nhỏ cảm xúc đã đánh rơi sao em cố đi tìm ... và ngày ngày con đường vẫn nối xa em lại khoác lên mình chiếc áo ko màu của gió cơn gió ngang treo cành cây lủng lẳng lủng lẳng trên cành em treo ngược cả em!? ....... Nhân một ngày gió mùa mình cất vào đây cái cảm xúc của một ngày thu, khi cơn gió heo may về trên phố mang theo những hạt mưa, mình lạc vào nỗi nhớ.

"...Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi..."

"E chỉ là một hạt bụi nhỏ thật nhỏ trong thế giới này. Hạt bụi này bay đi và thoáng để lại một khoảng trống, thoáng thôi, thật nhanh sẽ có một hạt bụi khác thế vào để chẳng bao giờ tạo ra một khoảng trống đủ lâu. Thế thôi!" Mình đã viết cái này ở nơi nào ấy nhỉ vào môt ngày cõ lẽ cảm nhận thấy một sự thoáng qua rất nhanh của cảm xúc đúng như kiểu rồi tất cả sẽ qua và trở về với những gì vốn có. Lòng người cũng như vậy ấy. ---------------------- một ngày khác: những cái chấm di chuyển di chuyển những cái chấm va vào nhau như thể đã được định là như thế những cái chấm lạc giữa hỗn độn rất đông những chấm chấm và chấm giống và khác mà đa phần là khác dù bên ngoài vẫn chỉ là chấm thôi những cái chấm tạo lực đẩy lăn ra nhiều góc, nhiều ngách, nhiều khe, nhiều quãng rộng cái chấm sẽ lăn, lăn về nơi hoang dã hay về phố, về nơi mộc mạc hay về giữa những lung linh những cái chấm lă cả về nơi hư vô, Hư vô là nơi nào vậy nhỉ có phải là nơi yêu bình ko? hư vô là nơi ko thể ch...

Buổi sáng ngày cuối năm...

Tối qua mình chở về nhà với thân thể mệt mỏi ra rời bải hoải. Hức! Hai cái vai như đang đeo rất nhiều rất nhiều những tảng đá to và nặng. Trời! lúc đó mình chỉ ao ước được  đứng tắm trong làn nước ấm từ vòi hoa sen, được cái vòi nước ấm áp đấm đấm, thơm thơm và bắn tung tóe; ước được nằm dài và có người xoa xoa, bóp bóp. Hức! nhưng mình chỉ được thỏa mãn chút xíu sau khi đã hò hét thằng con học bài, dọn dẹp và rửa ráy hết đống bát đĩa, sau khi đã tắm rửa cho bạn Ọap, sau khi đã quay một đống đồ dơ bẩn bị dồn nén suốt hai ngày hôm nay. Mình chỉ được thỏa mãn bởi hai đệ tử miễn cưỡng bóp cho 5 cái mỗi vai mà lại phải trả công bằng việc đọc 3 câu chuyện. Hức! Xong nhiệm vụ mình mệt nhòai nằm như chết rồi, thân thể đau dừ như vừa bị tra tấn. Sáng nay mình trở dậy với cái nhiệm vụ hết sức cao cả là đưa con đi học. Sực nhớ là tối qua đã vét sạch đến đồng tiền cuối cùng trong túi để mua thuốc. Dạo này chắc mình đangh hơi điên nên hay ốm. Giống như kiểu mê chị bán thuốc, ko gặp là nhớ kh...

vùng ko sóng

Mình đang nằm trong vùng tệ hại là việc ko kiểm soát được một vài bộ phân trên cơ thể cứ phì nhiêu  hết sức là vô tổ chức, hết sức là không cần thiết. Kết quả của việc bị ngưng hoạt động rèn luyện vì cả đống lý do ko thể cãi được. Kết quả của những bữa tối vào lúc 8h 30 đến 9 h và khi xong xuôi đã đến giờ lên dường. Hức! Ôi chao! Mình đang nằm trong vùng tệ hại là mình không kiểm soát được cảm xúc của bản thân. Mình dễ bị tác động của nắng, của gió, của bão. Thậm trí còn gây ra hiện tượng lác đác những cơn mưa bóng mây trái mùa xảy ra trên một vài vùng cảm xúc. Cơ khổ! Mình đang nằm trong vùng tệ hại là khi mình nhận ra rằng toàn bộ con người mình chứa đựng một khối lượng khổng lồ những mâu thuẫn, Những mấu thuẫn hết sức là hiện hữu, mẫu thuẫn hết sức đời. Trời ạh! mâu thuẫn ơi hết sức là mâu thuẫn. Không thể nào chịu được ! Mình đang nằm trong vùng tệ hại là vì chữ xuân, chữ tết. Sáng sáng nhìn cái gạch đầu dòng công việc pặc pặc pặc...kèm những câu hỏi xong chưa? ...

"Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy"

(mượn tạm câu thơ này  của Nguyễn Đình Thi - một câu này thôi) Hôm nay lòng mình trùng trùng trùng lắm! Hôm nay mọi thủ tục giấy tờ đã xong hết rồi. Mình đang cầm trên tay hơn 13 năm làm việc nhà nước. Trên đường về thấy lòng buồn buồn ghê gớm và rồi lại cộng thêm những cảm nhận khác của riêng mình khiến lòng mình trùng thê thảm. Mình thấy nhớ thật nhiều, nhớ lắm! như vừa mới ngày hôm qua! Mình ước có ai vỗ về mình! Cõ lẽ mình ko nên cảm nhận nhiều quá, nhạy cảm quá hay như kiểu người ta bảo là cả nghĩ ý rồi lại ôm cho đầy một ôm. Bỗng dưng thấy thèm ngồi một một mình và uống một vại bia hay nhâm nhi ly rượu cũng được. Bỗng dưng thèm một lần say, say thật sự, say để ko còn nghĩ nữa. Vậy mà bạn mình bảo: "Tao mà là giám đốc chẳng bao giờ tao thuê mày, lúc nào cũng bay bay." Hức! Mình mong mình bay bay được như thế.