Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn chuyện

Ôi! Khách Hàng

Đêm nọ đọc thấy bài này hay hay, gặp lại mình trong một vài lần nào đó. Đúng là nhiều khi suy nghĩ lại thấy mình phải nói hai chữ "Cám ơn!" dán lại vào đây răn mình tí “Khách hàng” – Những người thiết kế đã nói quá đủ về họ, nào là "giết chết sáng tạo", "Củ chuối", "nhảm"…tôi có thể sưu tầm nhiều hơn thế.   Chúng ta sẽ dành tất cả những lời nói đó trong lúc bực dọc, ức chế, những thời điểm các sản phẩm bị gạt đi một cách không thương tiếc, những sản phẩm bị thay đổi so với ý tưởng ban đầu, hoặc quay ngoặt 180 độ so với yêu cầu ban đầu.   Tất cả khiến nhiều người thiết kế nhắc tới Khách hàng với một nỗi chán chường thất vọng. Tuy nhiên hãy bình tĩnh lại và nhìn nhận ở khía cạch khác.   Ôi! Khách Hàng – Người bạn tốt Chúng ta đang làm những công việc đòi hỏi kiến thức. Tất nhiên là thế, bạn cần học về màu sắc, sắp xếp bố cục, xử lý hình ảnh, typography, lưới… Và phần lớn thời gian thiết kế bạn phải quay cuồng trong việc sắp xếp mọi thứ, giúp cho ...

nghề ti to :))

thôi ko bon,ko chen, ko xô đẩy! cuối tuần kể chuyện của bạn oạp còn nóng hôi hổi vì mẹ vẫn còn đang buồn cười. mẹ chở hai anh e về bà ngoại ăn cơm, ngang qua Pakson, các con ngắm ảnh quảng cáo fashion cười hinh hích. Lần nào đi qua đó cũng vậy, chúng bình luận hết chú này cởi trần đến cô kia hở rốn  ! Hôm nay bạn oạp thốt lên:"chú da đen kia ti to vãi"  bạn ộp thì thào "ko bình thường - ti bố mới binh thường". Bạn oạp ừ ừ hưởng ứng. Mẹ thấy thế chen ngang bảo: "sau này các con lớn sẽ có một cơ thể như vậy nếu tập thể dục vè ren luyện" đó là cơ thể đẹp đấy con ah! Bạn Oạp reo lên "cô Châu ti to mẹ ạ! cô ý dậy thể dục nên tập thể dục suốt ngày! ti to như trái đất " :))) mình quyết mai sẽ tập thể dục chăm chỉ hihi!

Ta nghe nghìn giọt lệ rớt xuống thành hồ nước long lanh

Mình vừa đi uống bia về này, cả rượu nữa! uống với mấy người bạn, chả say! chỉ lâng lâng một chút giờ cũng hết rồi! lạ nhỉ! Ko biết lòng buồn hay vui? "Ta nghe nghìn giọt lệ rớt xuống thành hồ nước long lanh" Hiện mình đang có một sự phiền hà. Mình nên sống theo cách chủ động tự do của mình hay gò ép theo cách của người khác. Mình ko quen đặt lịch cho cuộc sống hàng ngày, ko quen làm việc gì đúng giờ qui định vì như vậy sẽ thật khó chịu khi mình ko thể nào thực hiện đúng được và cũng sẽ ảnh hưởng đến người khác (chắc chắn thế vì mình đang bị ảnh hưởng đây). Thật sự mình ko thoải mái cho dù đó có là lễ nghĩa mình cũng ko thể gò ép. So Sorry! mình copy bài viết này bên nhà chị Hằng Đỗ để thi thỏang vào ngẫm nghĩ tí ti - mình thích cách suy nghĩ này. Bài viết của Chu Dung Cơ, bản dịch của Thanh Dũng . Mời mọi người tham khảo.  Tháng ngày hối hả, đời người ngắn ngủi, thoáng chốc đã già. Chẳng dám nói hiểu hết mọi lẽ nhân sinh, nhưng chỉ có hiểu cuộc đời thì mới sống than...

Tuổi nào như lá vàng úa chiều nay

(mượn lời của TCS có chỉnh sửa tí ti ) Con người ta nhiều khi thật là buồn cười ý nhỉ! chẳng biết đã có lúc nào mình như vậy chưa hay là sau này mình có như vậy ko? Nhưng mà cái kiểu nó cứ nhìn thấy rõ sự buồn cười, tưởng như vậy là khéo léo ẹc ẹc! Việc đơn giản mà cứ phức tạp hóa ặc! Nhưng mà thôi đó chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ trong cuộc sống dù sao nó cũng mang đến cho mình những cái cười mỉm vì ko thể ko buồn cười cho được. lại phải cười một cái :) Lâu quá lại vào than vãn và cũng vì lâu quá chẳng buôn bán gì nên bắt đầu thấy mình già thật. Thêm vào đó hắn lại cứ hay nhắc nhở "gần 40 rồi còn trẻ gì nữa". óai! mới vượt qua 30 một vài nấc thôi mà! Thế mà cứ ngỡ!!! Theo quy luật thông thường thì già là ham sống sợ chết lắm (hình như là còn ham đủ các thứ khác nữa ) Thế nên là cứ thấy gì hay hay kéo dài sự sống là mình muốn chộp lấy làm của nả và chia sớt cho ai giống mình :D (cái này mình copy lại từ blog angel 20) THỞ BỤNG ĐỂ CHỮA BỆNH (sáng nào mình cũng...