Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn danba

Ruy Băng

Ngày chủ nhật sến mùi   (PTV) Chiều chủ nhật, em dạo phố, quần đùi đỏ, áo đen, dép xỏ ngón, mặt mộc, tóc rối. Rồi cô bạn thân nhiệt tình mời mọc, không từ chối được, em đành vớ đại trong tủ nhà bạn ấy 1 chiếc váy bầu, lấy 1 ruy băng buộc túm ở giữa rồi taxi đến bữa tiệc.  Em không chuẩn bị gì để gặp hoàng tử, em thề với chàng như thế.  Em cũng chẳng thèm chú ý đến ai vì em thừa biết các loại hoàng tử chỉ là hoàng tử cái lúc mà chưa ấn được... chiếc hài vào chân Cinderella.  Chàng mặc đồ Burberry. Điều đáng nói ở đây là áo T- shirt màu hồng nhạt, thanh lịch nếu tung tăng trong nhà thi đấu chứ không phải chốn trang nhã thế này. Em liếc xéo một cái, đánh giá hoặc chàng cũng ở dạng cả nể bị ép uổng như mình, hoặc đang “cơ nhỡ” kẻ sửa ví nâng râu.  Em vừa trải qua một event căng thẳng của công ty, cả tuần không ngủ. Em chẳng mang name-card, điện thoại cũng để nhà, xã giao vài câu, em ra đón taxi. Chàng nói khi mở giùm em cánh cửa: “Em đã hứa gì, em nhớ nhé”, “S...

Chân trần!

(chân bạn oạp) Số là mấy hôm trước, cái thang máy nhà mình bi hỏng, thế là mình đành phải leo bộ 7 tầng gác với đôi chân trần vì ko thể cắm nó trong chiếc báng mì 12 cm. Một tay túi, một tay giầy mình đếm từng bậc phù phù! mệt! Vậy mà ngày xưa ở tập thể cũ, mình chạy lên chay xuống 5 tầng gác cứ veo veo lại còn zin zin thêm cả cái xe máy vẫn ngon lành. chứng tỏ giờ già thật! Mình nhớ ngày còn nhỏ rất thích chạy chơi chân đất. Chơi một hồi là mình có đôi chần đen thui. Giờ đa phần đôi bàn chân được đóng gói, chằng buộc kỹ càng đi qua năm tháng. Nếu như mình có một đôi bàn chân nhỏ nhắn mốt dài trắng trẻo hồng hào chắc ngắm cũng là yêu lắm nhỉ. Chả thế mà người ta cũng chế tác ra bao nhiêu loại mỹ phẩm cho chân cho tay nào là tẩy gia chết, giảm chai sần, nào là sữa là kem vô vàn như là rừng nếu mình đâm vào khám phá. Cứ gọi là ngất ngây! Tiếc một nỗi giời ko cho mình cái vẻ đài các đó. Mình chỉ sở hữu cái vẻ thuần nông hết sức là chất phác (nói văn vẻ tý nâng tầm) thế nên là mình ...