Chuyển đến nội dung chính

"Ai đã hay đâu tớ chán đời/Ðời chưa chán tớ, tớ còn chơi/Chơi cho thật chán, cho đời chán/Ðời chán nhau rồi tớ sẽ thôi..." TĐ (Zơm ơi! đọc bài này nhớ Zơm nè)

Nhận xét

  1. Ai đã hay đâu tớ chán đời
    Ðời chưa chán tớ, tớ còn chơi
    Chơi cho thật chán, cho đời chán
    Ðời chán nhau rồi tớ sẽ thôi

    Nói thế can gì tớ đã thôi
    Ðời đương có tớ, tớ còn chơi
    Người ta chơi đã già đời cả
    Như tớ năm nay mới nửa đời

    Nửa đời chính độ tớ đang chơi
    Chơi muốn cho sao thật sướng đời
    Người đời ai có chơi như tớ
    Chơi cứ bằng văn mãi chửa thôi

    Chơi văn sướng đến thế thì thôi
    Một mảnh trăng non chiếu cõi đời
    Văn vận nước nhà đương buổi mới
    Như trăng mới mọc, tớ còn chơi

    Làng văn chi thiếu khách đua chơi
    Dan díu như ai, tớ với đời
    Tớ đã với đời dan díu mãi
    Muốn thôi, đời cũng chửa cho thôi

    Ðời đương dan díu chửa cho thôi
    Tớ dám xa xôi để phụ đời
    Vắng tớ lâu nay, đời nhớ tớ
    Nhớ đời, nên tớ vội ra chơi

    Tớ hãy chơi cho quá nửa đời
    Ðời chưa quá nửa, tớ chưa thôi
    Tớ thôi, tớ nghĩ buồn cho tớ
    Buồn cả cho đời vắng bạn chơi

    Nào những ai đâu, bạn của đời?
    Sao mà bỏ vắng, ít ra chơi?
    Chờ ai chờ mãi, ai đâu tá?
    Hay ngán cho đời, chẳng muốn chơi?

    Nếu tớ như ai: cũng ngán đời
    Ðời thêm vắng bạn, lấy ai chơi?
    Cuộc đời tớ nghĩ chưa nên ngán
    Nếu ngán thời xưa tớ đã thôi

    Tớ nhớ năm xưa nửa ngán đời
    Nghĩ đi, nghĩ lại, lại ra chơi
    Mê chơi cho tớ thành dan díu
    Ðời dẫu cho thôi, tớ chửa thôi

    Nghĩ tớ bao nhiêu lại nghĩ đời
    Nghĩ đời như thế dám nào thôi
    Còn đời còn tớ còn chơi mãi
    Chơi mãi cho đời có bạn chơi

    Tớ muốn chơi cho thật mãn đời
    Ðời chưa thật mãn tớ chưa thôi
    Chẳng hay đời tớ lâu hay chóng?
    Dù chóng hay lâu tớ hãy chơi

    Trăm năm tớ độ thế mà thôi
    Ức triệu nghìn năm chửa hết đời
    Chắc có một phen đời khóc tớ
    Ðời chưa khóc tớ, tớ còn chơi

    Trăm năm còn độ bấy nhiêu thôi
    Ngoài cuộc trăm năm tớ dặn đời
    Ức triệu nghìn năm đời nhớ tớ
    Tớ thôi, tớ cũng hãy còn chơi

    Bút đã thôi rồi lại chửa thôi
    Viết thêm câu nữa hỏi đời chơi
    “Lộng hoàn” này điệu từ đâu trước
    Họa được hay không? tớ đố đời.

    Trả lờiXóa
  2. Hị hị hu hu ha ha ha đời ko chán nữa tớ thì thôi. Ngắm mảnh trăng lon toé nét cười. Nâng chén ru mình ta lại mếu. Đời còn đua nữa?tớ thì thôi

    Trả lờiXóa
  3. thơ Tản Đà phải ko, nhớ mang máng, hì
    em thì thích ... thong dong thôi, ai chán em hay đời chán em thì chịu thôi! :)))

    Trả lờiXóa
  4. Túm lại chả đứa nào chán đứa nào , đoàn kết :)))

    Trả lờiXóa
  5. mèn, nhìn Cô cứ ngỡ là người chậm chạp, vậy mà cũng nhanh ... mắt đấy chứ! :p

    Trả lờiXóa

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Mình cần !!!

Dạo này mình chợt nhận ra mình hay cảm thấy như bị rơi, rơi vào một vùng rất rỗng và loãng, loãng tới mức nó có thể hòa tan mình ra thành một thứ ko màu, ko mùi, ko vị, ko trọng lượng. Mình cứ lờ lững trôi vậy đó, mình ko sờ thấy, ko nhìn thấy, ko nắm bắt được chính con người mình. Tệ quá! mình nghĩ là mình đang cần một thứ, mình cần "lửa" Hôm nay đi ngang qua trang idesign, mình lại gặp thứ này. Có những lúc mình đã nghĩ rằng mình sẽ làm được cái gì đó tương tự thế.Chắc mình nên học cách tô màu cho cuộc sống giống như những người này. Ông Tây tô điểm khu giải tỏa Thủ Thiêm Khu cư xá An Khánh, Q.2,TP.HCM đang được giải tỏa chuẩn bị cho dự án hình thành khu đô thị mới Thủ Thiêm, nhưng những ngày gần đây xuất hiện nhiều hình ảnh tô điểm cho khung cảnh những căn nhà loang lổ bên đống đổ nát đỡ buồn tẻ . Theo người dân địa phương, những ngày qua có "ông Tây" đem màu tới tô điểm lên bức tường trống những hình ảnh dễ thương, vui mắt. Có những bức như lập thể, tr...

tháng 8 mùa thu, lá rơi vàng chưa nhỉ...

Bỗng nhiên lòng ngập tràn cảm xúc và câu hát dìu dặt đong đưa trong cái đầu của mình. Mình nghĩ rằng mình nên theo kịp và bắt nhịp với cảm xúc  của chính mình để mình còn cảm nhận chút nhẹ nhàng, thi vị, chút tinh tế của mùa hay của chính mình đây đang dâng lên, đang tràn về ùa ngập. Xung quang mình một chút thương yêu, một chút nhẹ nhàng bay bổng, một chút gì rất mong manh để mình khẽ lắng nghe câu hát  “Tháng tám mùa thu lá rơi vàng chưa nhỉ... Từ độ người đi thương nhớ âm thầm...” Đấy mình đang lắng nghe một điệu van xoay nhè nhẹ.àh ko mình nghĩ rằng là một điệu slow dịu dàng.  Những chiếc lá khẽ bay, xoay xoay đậu nhẹ trên bờ vai người. Nghe bài hát mình bỗng dưng thèm ngồi vào một góc quán rêu phong phóng cái nhìn bình thản ra ngòai cuộc sông náo nhiệt đang diễn ra xung quanh mình. Đôi lúc chỉ cần ngồi yên chẳng làm gì cả  và tận hưởng cũng thấy vui vui lòng   “Có bóng mùa thu thức ta lòng son muộn Một ngày về xuôi chân ghé Thăng Long buồn C...

hôm nay mình bỗng thấy rằng cuộc sống cần có những lúc nên điên rồ một tí. chính cái điên rồ xinh xắn ấy tạo nên cảm giác rồ men. Khi hai kẻ điên rồ gặp nhau => khả năng happy cao. Khi hai kẻ điên rồ lệch fa => khó chịu nhưng còn le lói những điểm giao thoa :p Khi điên rồ với ko điên rồ => có lẽ là tù túng :))))))))))