Chuyển đến nội dung chính

những giấc mơ đã chạm ánh ngày...

Một vài đêm khó ngủ mình lang thang qua muôn nẻo, nơi đông vui nơi buồn tẻ và có nơi chỉ là của riêng mình :). Nơi đó là nơi mình cất lại một vài thứ cảm xúc và dăm ba bài thơ hay của bạn bè từ thời còn 360 và tất nhiên ko thể thiếu cái văn vần ngô nghê lủng củng của mình. Khi đọc lại như được gặp bạn cũ, cảm xúc cụng cựa nhớ!.. Chắc thi thoảng mình sẽ cấu ra post lại vì đơn giản là mình thích vậy. Hôm nay (đúng ra là từ hôm qua) mình post lại bài này của chị Lưu Hương. Có thể là tác giả đi một đường, mình đi một đường nhưng có thể cảm nhận một chút điểm rung gọi là đồng điệu.

Nỗi cô đơn kiêu hãnh

Những con tàu đã chuyển bánh từ lâu

Những dòng sông đã trôi về bến cũ

Những ngôi sao không còn thắp lửa

Những giấc mơ đã chạm ánh ngày…

*

Lòng bây giờ chợt thấy bình yên

Dù buồn vẫn đầy trong khoé mắt

Dù cố nén tiếng thở dài héo hắt

Vẫn bật cười khi nhớ về ngày xưa

*

Năm tháng nhạt nhoà qua những nắng mưa

Buồn vui mấy rồi cũng thành kỷ niệm

Khi đời mình đã không đủ rộng

Trách làm sao ngọn gió vô tình?

*

Không thể bay lên thì đi trên mặt đất yên bình

Không thể bơi giữa đại dương thì bình tâm ngồi xuống cầu tàu chờ đợi

Không thể cho đi nên không dám giơ tay nhận vội

Không thể cất lời nên lặng lẽ lắng nghe

*

Khi lắng nghe hiểu được rất nhiều điều lặng im

Hiểu được cả những điều không thể cắt nghĩa

Hiểu lòng mình đã neo về một phía

Hiểu lòng người mãi như gió lang thang…

*

Gió bấc ngoài kia đã thổi mùa sang

Thổi về cả những dư âm mùa cũ

Lại thấy tiếc đời mình rộng dài không đủ

Cho mây ngàn, gió núi bay qua

*

Có thể một ngày nào đó sẽ trở lại vùng cỏ hoa

Một mình quỳ dưới bóng tường đổ nát

Xác tín lại niềm đam mê đã mất

Minh định lại một niềm tin thơ ngây

*

Rồi có thể sau này ta lại cười chính ta

Rồi lại thấy mọi buồn vui đều là hư vô cả

Nhưng lúc này khi trò chuyện cùng bức ảnh

Khi một mình úp mặt vào gối khóc trong đêm

Khi một mình trên boong tàu nhìn mặt trời lên

Khi một mình trên sân ga vắng vẻ

Ta nhận thấy mình của ngày xưa còn trẻ

Với nỗi cô đơn kiêu hãnh trong lòng…

LH




---------------------------

hôm nay là ngày 20/10 - phú quý sinh lễ nghĩa - sao mình chả thích cái ngày này :)


Nhận xét

  1. Vậy là tan biến giấc mơ hén.

    Ngày 20-10 vui nhé!

    :D

    Trả lờiXóa
  2. 20.10 Em mình được ngủ nướng hén ???
    :)))))))))))

    Trả lờiXóa
  3. ẩn chứa từng dòng thơ là niềm cô đơn kiêu hãnh

    Trả lờiXóa
  4. @ a Vu: nhìu hoa thế này anh vu làm e vui quá :D
    @ a giáp: tan tành tành ah. oh thế a chỉ chúc xuông thế thôi afh :p
    @ giang ho: tại máy bị lỗi đấy
    @ chi AM: lâu lắm rồi e ko ngủ nướng hic
    @ Zom ơi tóm mấy cái kiêu hãnh đó vuwat đi nhờ :D

    Trả lờiXóa

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Mình cần !!!

Dạo này mình chợt nhận ra mình hay cảm thấy như bị rơi, rơi vào một vùng rất rỗng và loãng, loãng tới mức nó có thể hòa tan mình ra thành một thứ ko màu, ko mùi, ko vị, ko trọng lượng. Mình cứ lờ lững trôi vậy đó, mình ko sờ thấy, ko nhìn thấy, ko nắm bắt được chính con người mình. Tệ quá! mình nghĩ là mình đang cần một thứ, mình cần "lửa" Hôm nay đi ngang qua trang idesign, mình lại gặp thứ này. Có những lúc mình đã nghĩ rằng mình sẽ làm được cái gì đó tương tự thế.Chắc mình nên học cách tô màu cho cuộc sống giống như những người này. Ông Tây tô điểm khu giải tỏa Thủ Thiêm Khu cư xá An Khánh, Q.2,TP.HCM đang được giải tỏa chuẩn bị cho dự án hình thành khu đô thị mới Thủ Thiêm, nhưng những ngày gần đây xuất hiện nhiều hình ảnh tô điểm cho khung cảnh những căn nhà loang lổ bên đống đổ nát đỡ buồn tẻ . Theo người dân địa phương, những ngày qua có "ông Tây" đem màu tới tô điểm lên bức tường trống những hình ảnh dễ thương, vui mắt. Có những bức như lập thể, tr...

tháng 8 mùa thu, lá rơi vàng chưa nhỉ...

Bỗng nhiên lòng ngập tràn cảm xúc và câu hát dìu dặt đong đưa trong cái đầu của mình. Mình nghĩ rằng mình nên theo kịp và bắt nhịp với cảm xúc  của chính mình để mình còn cảm nhận chút nhẹ nhàng, thi vị, chút tinh tế của mùa hay của chính mình đây đang dâng lên, đang tràn về ùa ngập. Xung quang mình một chút thương yêu, một chút nhẹ nhàng bay bổng, một chút gì rất mong manh để mình khẽ lắng nghe câu hát  “Tháng tám mùa thu lá rơi vàng chưa nhỉ... Từ độ người đi thương nhớ âm thầm...” Đấy mình đang lắng nghe một điệu van xoay nhè nhẹ.àh ko mình nghĩ rằng là một điệu slow dịu dàng.  Những chiếc lá khẽ bay, xoay xoay đậu nhẹ trên bờ vai người. Nghe bài hát mình bỗng dưng thèm ngồi vào một góc quán rêu phong phóng cái nhìn bình thản ra ngòai cuộc sông náo nhiệt đang diễn ra xung quanh mình. Đôi lúc chỉ cần ngồi yên chẳng làm gì cả  và tận hưởng cũng thấy vui vui lòng   “Có bóng mùa thu thức ta lòng son muộn Một ngày về xuôi chân ghé Thăng Long buồn C...

hôm nay mình bỗng thấy rằng cuộc sống cần có những lúc nên điên rồ một tí. chính cái điên rồ xinh xắn ấy tạo nên cảm giác rồ men. Khi hai kẻ điên rồ gặp nhau => khả năng happy cao. Khi hai kẻ điên rồ lệch fa => khó chịu nhưng còn le lói những điểm giao thoa :p Khi điên rồ với ko điên rồ => có lẽ là tù túng :))))))))))