Chuyển đến nội dung chính

Câu hỏi mình ko biết trả lời ;)

hèm! đường xạ tệ!

ko hiểu sao đường mở cứ mở mà tắc thì khủng khiếp. Mình làm xe thồ hai bạn nhỏ lơn lớn với hai cái cặp cũng lơn lớn đến là mỏi hai cái tay. Đúng là dòng đời xô đẩy khó cưỡng, lùi ko được mà tiến cứ như sên. Đường về nhà sao mà xa xa quá, mình đã hào phóng mùa thêm vài km đường xá, dăm km đường làng, căng hai lá phổi toàn khói với bụi. Chưa kể xém tí nữa ba mẹ con lao thẳng xuống mương đen ngòm vì cái đường làng lạ hoắc. Chết thôi! kiểu này mình sống lâu phải biết.

Một, hai, ba bốn ngả, ngả nào cũng như nêm. Chả hiểu sao con người ta lại thích chen lấn đến thế, xe to cũng chen, xe bé cũng chen, hai bánh, ba bánh, bốn bánh chỉ cần 1 khe hở là thừa thắng sốc tới chả thèm quan tâm đến người xung quanh nữa thành ra đan vào nhau như nong đôi, nong mốt. Con chỉ tay lên vỉa hè bảo mẹ “lên đây đi mẹ” mình hỏi con “vỉa hè dành cho ai?” con bảo “dành cho người đi bộ!” “thế sao còn bảo mẹ lên?” con lại bảo “người ta vẫn lên kìa mẹ!” mẹ bảo “tại họ ko biết”. Họ lên rồi họ lại phải xuống rồi phía đó lại càng đông khó lòng mà gỡ nổi :( Cuối cùng xe thồ cũng lết được đến đoạn đường mương mới làm cắt ngang 3 tuyến “đường nóng”. Cũng chỉ là giải pháp tình thế, hưởng chút ít cảm giác thông thoáng để tiếp tục lao vào cái "vỏ dừa". Chẹp! Bác dân phòng bất lực! Chú cảnh sát trẻ măng cũng bất lực! ra đến đường Láng mới thấy chú cảnh sát trung niên nhiều kinh nghiệm hoặc kịp thời mà ko bất lực.Thông thoáng dù hơi đông tí. Giờ ạ!

Đấy! người ốm thì chờ cháo, mà mình thì cứ mua đủ kiểu đường. Đằng sau lưng con rền rĩ "mẹ ơi con đói!". Mẹ rên lại "con ơi mẹ cũng đói" thế mới công bằng :P. Qua mấy hầng ăn con bảo "mẹ ơi mẹ đi qua đây con thèm quá!" qua hàng thịt quay mẹ gọi "con ơi nhìn này thèm chưa! " ;)
Chả mấy khi mẹ con mình lại có nhiều thời gian nói chuyện với nhau đến thế mà ko bị bát đũa chen ngang, bài vở chen ngang, ti vi chen ngang, máy tính chen ngang thành ra trên trời dưới biển đủ cả. "mẹ ơi! “chú ý” là gì hả mẹ?" "mẹ ơi! “cảm xúc” là gì hả mẹ?" " mẹ oi! mẹ thích ô tô của bố màu gì? "mẹ ơi mẹ thích xe máy kia ko? hay mẹ mua xe đấy đi, nó có đắt ko mẹ? v.v...... đủ kiểu. Và rồi đến cái đoạn hội thoại này thì minh buồn cười ko chịu nổi. (nhờ cái đoạn này mình mới có ý định trèo lên đây ca thán ngày hôm nay)

Con hỏ: mẹ ơi mấy giờ gà lên chuồng?
(chả hiểu sao tự nhiên cong lại nghĩ đến gà - chắc đói ;))
"chắc khoảng 6h hơn 6h con ah!"
"mẹ ơi thế gà lên chuồng thì làm gì hả mẹ?"
"để ngủ chứ còn sao nữa!"
"thế ngoài ngủ nó có làm gì nữa ko ah?"
ôi trời ơi! chịu rồi. ko biết nó có làm gì nữa ko nhỉ?
mẹ bí nên hỏi lại “thế con nghĩ gà lên chuồng rồi ngoài ngủ. gà còn làm gì nữa?” :))
Quả thật là chưa bao giờ minh nghĩ rằng nên cần quan sát xem con gà nó làm những gì khi lên chuồng mặc dù trước đây thời bao cấp nhà mình cũng tăng gia sản xuất vài chú gà công nghiệp. Mình lại chỉ biết ăn thịt chúng thôi! :) với cả gà công nghiệp chắc khác gà quê. Chúng ko thể có cái đời sống phong phú tự do được hihihi.
ai có ý tưởng gì mách mình với nhá :))

(tạm thời ý tưởng là vậy, chỉnh sửa sau! buồn ngủ rồi :)

Nhận xét

  1. Nhờ bác Gà sang trả lời giùm thôi...hihi

    Trả lờiXóa
  2. Hiii, dạo này ấy toàn chủ đề gà: gà ăn, gà ngủ...
    Kinh hoàng nạn tắc đường trên ý.

    Trả lờiXóa
  3. Anh phái câu hỏi của con Woại.
    Anh cũng hem biết lun.

    hihi

    Trả lờiXóa
  4. Kẹt xe mà bỗng nhiên phát hiện bao nhiêu điều lạ.
    Em mua cho con em cuốn truyện cổ tích của Andecsen ây, có một câu chuyện thú vị về đám gà, Vịt , Ngan, ngỗng, làm gì khi lên chuồng vào buổi tối.:D
    Chuyện rằng: Một ả gà mái tối lên ổ nằm, làm rơi một cái...lông măng.Ả thốt lên:Ôi, mình làm rụng 1 cái lông rồi.Tầng trên 2 ả gà mái khác nghe thấy, thì thầm với nhau:Con mụ mái dưới rõ là điệu, làm đỏm thế nào mà rơi cả ...một đám lông.Khiếp!Mụ Vịt nằm ở góc trong nghe vậy, kinh ngạc bèn ghé sang mụ Ngỗng nói:Này, con mụ Mái ở tầng dưới, đĩ không chịu được nhé,mụ ấy nhổ bao nhiêu là lông để làm đỏm.Mụ ngỗng...Và cứ thế, câu chuyện về một cái lông xoay vần khắp chuồng,mỗi lúc lại thêm kinh dị .Sáng hôm sau, mụ gà mái làm rụng một cái lông kia, thì thầm ghé tai gã gà trống chuồng bên, rồi dè bỉu: Chuồng em , có một ả mái hoa, mụ ấy điên tình với gã Trống choai chuồng bên cạnh, nên ả tự rứt hết sạch cả lông lá trên mình, khỏa thân để tỏ tình mới kinh.:D.
    Tóm lại là buổi tối , lên chuồng là 88888888.:D

    Trả lờiXóa
  5. anh thaominhhue nói đúng ấy hihi

    Trả lờiXóa
  6. Trẻ con luôn miệng hỏi tại sao , bố mẹ thì cũng chả biết tại sao để trả lời cho hết :)

    Trả lờiXóa
  7. Thì em cứ suy bụng mẹ ra bụng gà mà trả lời con đi... Hii, nhưng nói thật, gà nó làm chuyện đó giữa thanh thiên bạch nhật, không như người, cứ đám dấm dúi dúi...

    Trả lờiXóa
  8. Gà tối đến là nó quáng gà , chắc nó không làm nổi chuyện ấy vì nhầm lẫn chết.Kiki.Đoán mò thế.:))

    Trả lờiXóa
  9. mẹ bí nên hỏi lại “thế con nghĩ gà lên chuồng rồi ngoài ngủ. gà còn làm gì nữa?” :))
    Quả thật là chưa bao giờ minh nghĩ rằng nên cần quan sát xem con gà nó làm những gì khi lên chuồng mặc dù trước đây thời bao cấp nhà mình cũng tăng gia sản xuất vài chú gà công nghiệp. Mình lại chỉ biết ăn thịt chúng thôi! :) với cả gà công nghiệp chắc khác gà quê. Chúng ko thể có cái đời sống phong phú tự do được hihihi.
    ai có ý tưởng gì mách mình với nhá :))

    ...

    Tớ cũng mún biết ghê ấy :))

    Trả lờiXóa
  10. bí quá hỏi lại con là đúng rồi

    Trả lờiXóa
  11. đó là cách trả lời rất tốt vì bọn chúng sẽ phải suy nghĩ :P katy nhỉ!

    Trả lờiXóa

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Mình cần !!!

Dạo này mình chợt nhận ra mình hay cảm thấy như bị rơi, rơi vào một vùng rất rỗng và loãng, loãng tới mức nó có thể hòa tan mình ra thành một thứ ko màu, ko mùi, ko vị, ko trọng lượng. Mình cứ lờ lững trôi vậy đó, mình ko sờ thấy, ko nhìn thấy, ko nắm bắt được chính con người mình. Tệ quá! mình nghĩ là mình đang cần một thứ, mình cần "lửa" Hôm nay đi ngang qua trang idesign, mình lại gặp thứ này. Có những lúc mình đã nghĩ rằng mình sẽ làm được cái gì đó tương tự thế.Chắc mình nên học cách tô màu cho cuộc sống giống như những người này. Ông Tây tô điểm khu giải tỏa Thủ Thiêm Khu cư xá An Khánh, Q.2,TP.HCM đang được giải tỏa chuẩn bị cho dự án hình thành khu đô thị mới Thủ Thiêm, nhưng những ngày gần đây xuất hiện nhiều hình ảnh tô điểm cho khung cảnh những căn nhà loang lổ bên đống đổ nát đỡ buồn tẻ . Theo người dân địa phương, những ngày qua có "ông Tây" đem màu tới tô điểm lên bức tường trống những hình ảnh dễ thương, vui mắt. Có những bức như lập thể, tr...

tháng 8 mùa thu, lá rơi vàng chưa nhỉ...

Bỗng nhiên lòng ngập tràn cảm xúc và câu hát dìu dặt đong đưa trong cái đầu của mình. Mình nghĩ rằng mình nên theo kịp và bắt nhịp với cảm xúc  của chính mình để mình còn cảm nhận chút nhẹ nhàng, thi vị, chút tinh tế của mùa hay của chính mình đây đang dâng lên, đang tràn về ùa ngập. Xung quang mình một chút thương yêu, một chút nhẹ nhàng bay bổng, một chút gì rất mong manh để mình khẽ lắng nghe câu hát  “Tháng tám mùa thu lá rơi vàng chưa nhỉ... Từ độ người đi thương nhớ âm thầm...” Đấy mình đang lắng nghe một điệu van xoay nhè nhẹ.àh ko mình nghĩ rằng là một điệu slow dịu dàng.  Những chiếc lá khẽ bay, xoay xoay đậu nhẹ trên bờ vai người. Nghe bài hát mình bỗng dưng thèm ngồi vào một góc quán rêu phong phóng cái nhìn bình thản ra ngòai cuộc sông náo nhiệt đang diễn ra xung quanh mình. Đôi lúc chỉ cần ngồi yên chẳng làm gì cả  và tận hưởng cũng thấy vui vui lòng   “Có bóng mùa thu thức ta lòng son muộn Một ngày về xuôi chân ghé Thăng Long buồn C...

hôm nay mình bỗng thấy rằng cuộc sống cần có những lúc nên điên rồ một tí. chính cái điên rồ xinh xắn ấy tạo nên cảm giác rồ men. Khi hai kẻ điên rồ gặp nhau => khả năng happy cao. Khi hai kẻ điên rồ lệch fa => khó chịu nhưng còn le lói những điểm giao thoa :p Khi điên rồ với ko điên rồ => có lẽ là tù túng :))))))))))