Dạo này mình chợt nhận ra mình hay cảm thấy như bị rơi, rơi vào một vùng rất rỗng và loãng, loãng tới mức nó có thể hòa tan mình ra thành một thứ ko màu, ko mùi, ko vị, ko trọng lượng. Mình cứ lờ lững trôi vậy đó, mình ko sờ thấy, ko nhìn thấy, ko nắm bắt được chính con người mình. Tệ quá! mình nghĩ là mình đang cần một thứ, mình cần "lửa" Hôm nay đi ngang qua trang idesign, mình lại gặp thứ này. Có những lúc mình đã nghĩ rằng mình sẽ làm được cái gì đó tương tự thế.Chắc mình nên học cách tô màu cho cuộc sống giống như những người này. Ông Tây tô điểm khu giải tỏa Thủ Thiêm Khu cư xá An Khánh, Q.2,TP.HCM đang được giải tỏa chuẩn bị cho dự án hình thành khu đô thị mới Thủ Thiêm, nhưng những ngày gần đây xuất hiện nhiều hình ảnh tô điểm cho khung cảnh những căn nhà loang lổ bên đống đổ nát đỡ buồn tẻ . Theo người dân địa phương, những ngày qua có "ông Tây" đem màu tới tô điểm lên bức tường trống những hình ảnh dễ thương, vui mắt. Có những bức như lập thể, tr...
Vì rét quá nên phố vắng gót son
Trả lờiXóaVì lạnh quá nên quán vắng lưng thon
Cứng hàm rồi mừ nhà cô vẫn véo von được là ủn rùi
Trả lờiXóaChả nghe được.
Trả lờiXóathích nhỉ
Trả lờiXóavắng em khiến lòng anh nhẹ nhõm :D
Trả lờiXóakiểu như thể dục hàm ý :D
Trả lờiXóatry!
Trả lờiXóauh! thích đi :)
Trả lờiXóaVẮNG EM
Nhạc và l�?i: Quốc Bảo
Phố đang vắng không em đi v�?
Phố như thấy lòng hoang vu thế
Quán đang vắng không em yên ngồi
Gió đang vắng thênh thang lụa bay
Lá đang văng thênh thang lụa bay
Gió như chết lặng đi trên cây
Lá đang vắng tôi tay h�?i han
Lá đang tiếc thầm những ngón măng
Lá đang nhớ nâng niu thuở nào
Ấp trên lá ôi thương làm sao
Ấp yêu dấu lên môi tròn xinh
Cất yêu dấu vào tay trắng tinh
Phố đang nhớ chân son ra vào
Vắng em phố làm ra cơn đau
Quán đang nhớ lưng thon em ngồi
Vắng em quán làm ra u tối
Chắc ta nhớ em trăm lần hơn
Chắc ta nhớ vì môi không son
Hay vì nhớ đôi mi rèm buông
Hay vì nhớ b�? vay tóc suông
Hay là nhớ câu thưa ng�?t ngào
Hay là nhớ em ngoan là thế
Nhớ ôi nhớ ôi muôn lần nhớ
Cất đi hết vào đầy giấc mơ
Thoáng em đến như trăng mùa cũ
Thoáng em đến câu thơ vừa chử
Thoáng em đến đã như muôn trùng
Thoáng em ghé như hoa phù dung
Thoáng cơn nắng se ngang tr�?i đông
�?ã chia sớt cho ta lửa ấm
�?ã nuôi lớn trái tim lặng câm
Từ em qua có đêm bình yên
Vì em đấy mà ra thiêng liêng.