Chuyển đến nội dung chính

Ngày hôm qua đã tự hứa...

(ảnh chụp ngày trung thu)


mẹ ơi! ...ịt là gì hả mẹ. Có bạn chơi trên ganni (chả biết cái trò gì trên máy tính chơi qua mạng, chát chít cả với nhau nữa) cứ nói con là ĐMM. Con có nói lại được ko?
cái gì! từ đấy xấu lắm. Con đừng nói.
thế ...ịt là gì hả mẹ
Là từ xấu, ở một số miền thì là "đánh hơi" ý nên thối lắm. Nếu tức quá con chỉ cần nhắn thế thôi nhé.
Thế ko được nói ĐMM ạh!
Ừh! đấy là từ xấu và ai nói là rất hư nên con đừng nói.
Mẹ ơi thế sao con thấy Bác Zung(bác xe ôm) nói. Đi đường ai chạm vào là bác ý nói.
Vậy àh! chắc lúc đấy bác bực mìnbh quá ko kìm chế được. nên buột miệng.
con đừng ko nhắc đến nữa.

Đấy! các bạn của mẹ vẫn còn như tờ giấy trắng. Mẹ sẽ làm thế nào để các bạn thành những trang giấy có nội dung tốt và hay đây.

Ngày hôm, ngày hôm qua, và cả ngày hôm qua nữa, mẹ đã tự hứa với mình sẽ ko to tiếng khi dạy bạn học. Thế mà hôm nay mẹ chẳng thể nào kìm hãm nổi cái sự bực tức của mình. Đánh bạn gãy cả cái thước kẻ, thậm trí còn vác cả chổi lên để vụt nữa huhu! Sao mẹ tàn bạo vậy nhỉ???
Mà mẹ nào có sung sướng gì đâu! Ngôi đây mà cứ sót hết cả lòng chả dám ra mà xoa xúyt sợ bạn thản nhiên. Lát mẹ phải nhìn trộm xem bạn ý có bị đỏ chỗ nào còn xoa dầu cho bạn ý.
hức!

Không biết đến lần thứ bao nhiêu mẹ nhắc bạn ý cẩn thận, viết lách nắn nót đàng hoàng mà bạn chỉ nhớ được đến 5 dòng , dòng thứ 6 là chữ lại nhảy múa, số lại đung đưa, dấu má là chơi trò ảo thuật. Mẹ cứ tức, tức, tức ko thể nào chịu được. Tất cả bài kiểm tra của bạn cứ bị cô chê trình bày, chê cẩu thả mả bạn ý chả rút được là bao kinh nghiệm. Ngày nhớ dài nhất chắc chỉ trong một tiết học phấn trấn nào đó mà bạn viết lách cẩn thận và được cô tuyên dương mả thôi. Và thế là bạn nhớ mãi ngày ấy ,úc nào cũng lôi ra kể cho mẹ còn những ngày bình thường cứ tiếp diễn, tiếp diễn và tiếp diễn

..............
Tối qua về thấy chân bạn hơi đỏ. tranh thủ lúc bạn ngủ say mẹ mới xoa cho ít dầu. Hức! Chả biết hôm nay ngồi học bạn có nhớ đòn đau mà viết lách cho đàng hòang tử tế.
Tối qua về lại được thêm bạn Minh phồng lười biếng. co giáo gửi bài về mà ko chịu viết. Sổ được một nét bạn ý lăn ra bảo "nghỉ tí đã". Sổ đến nét thứ hai thứ ba bạn thấy như trò đùa nguệch ngoạc cho mấy đường nhì nhoằng. Mẹ nói mãi chả được lại đét cho một cái vào mông. Được thể X gọi mẹ là người roi, bạn ộp cười sung sướng vì có đồng minh.
Mẹ thì tức quá!
Bạn Minh vừa xoa mông vừa viết vừa đùa tiếp. Mẹ lừ mắt quát "NÀO! THÊM MỘT PHÁT NỮA NHÉ" lúc ấy bạn mới cuống lên cắm đầu làm một mạch hết trang bài. Rồi dơ cả bàn tay xinh xinh chấm chấm vào má để làm toán cộng với chừ.

Vậy mà cách đây vài hôm Mẹ mới thấy cái hiệu nghiệm của những nụ hôn. Khi mẹ hôn chụt chụt vào má bạn khiến bạn dịu xuống những cái vùng vằng ương bướng. Khiến bạn thỏai mái hơn trong khi phải chép phạt một bài tiếng anh. Vậy mà mẹ quên mất.

Nhưng mẹ dám cá rằng bạn sẽ chẳng thể nào ý thức được rằng bạn cần phải chú ý hơn cho dù mẹ có hôn bạn túi bụi hay vụt bạn bầm tím. Hức! Mẹ là mẹ chịu rồi.

Làm sao giờ!
Mưa dầm chẳng biết có thấm lâu. Nhưng như vậy là mẹ  mỏi mồm lắm lắm và lại phải kìm nén lắm lắm. Không máy bay mẹ sẽ lại oanh tạc bầu trời phòng 709 mất thôi.

híc híc!

Nhận xét

  1. Mẹ zơm đầu hàng từ lâu zồi: con vik xấu nhưng đáp số đúng. Học toán kô cần học chữ, huuuu

    Trả lờiXóa
  2. Hôm nay mới được chiêm ngưỡng cái dung nhan đẹp đó nha.

    hihi

    Trả lờiXóa
  3. ôi! em biết cô záo đầu hàng thì em bực tức làm chi cho nhọc. Thôi quăng đây.
    Hôm nay e dịu dàng :)

    Trả lờiXóa
  4. hịhị! dung nhan la - xát của em hả!
    chả biết con người ta có đến bao nhiêu cái dung nhan nhỉ ;)

    Trả lờiXóa
  5. Tớ chã ép nó. Nhưng cũng oánh nó suốt, kikikeke.

    Trả lờiXóa
  6. Nó kô chửi bậy trước mặt tớ, nhưng ngoài đg thì...hix, ngăn chặn thui

    Trả lờiXóa
  7. Mẹ bạn ấy bực quá thì cũng có lý vì bạn ấy còn mải chơi , khổ tuổi của ăn chơi mà lắm bài quá nó thế . Dưng mà bạn ấy bị đòn đau cũng tội bữa sau mẹ nên nghĩ ra cách phạt khác đi nhé , chẳng hạn không cho cựa quậy trong vòng 20' , bạn ấy sẽ nhớ dai hơn đấy

    Trả lờiXóa
  8. hihi! mình phải trói tay chân mình lại :)

    Trả lờiXóa
  9. thôi, kiểm soát trong tầm thôi. Cái gì cũng thế...
    :)

    Trả lờiXóa
  10. vâng! e cũng phải học thêm vài chiêu ứng phó
    Trường bạn ý cho ít bài lắm lại ko được đi học thêm nên tất cả chỉ tại bạn ý mất tập trung thôi.
    giống mẹ vừa làm vừa lướt web ý :D

    Trả lờiXóa

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Mình cần !!!

Dạo này mình chợt nhận ra mình hay cảm thấy như bị rơi, rơi vào một vùng rất rỗng và loãng, loãng tới mức nó có thể hòa tan mình ra thành một thứ ko màu, ko mùi, ko vị, ko trọng lượng. Mình cứ lờ lững trôi vậy đó, mình ko sờ thấy, ko nhìn thấy, ko nắm bắt được chính con người mình. Tệ quá! mình nghĩ là mình đang cần một thứ, mình cần "lửa" Hôm nay đi ngang qua trang idesign, mình lại gặp thứ này. Có những lúc mình đã nghĩ rằng mình sẽ làm được cái gì đó tương tự thế.Chắc mình nên học cách tô màu cho cuộc sống giống như những người này. Ông Tây tô điểm khu giải tỏa Thủ Thiêm Khu cư xá An Khánh, Q.2,TP.HCM đang được giải tỏa chuẩn bị cho dự án hình thành khu đô thị mới Thủ Thiêm, nhưng những ngày gần đây xuất hiện nhiều hình ảnh tô điểm cho khung cảnh những căn nhà loang lổ bên đống đổ nát đỡ buồn tẻ . Theo người dân địa phương, những ngày qua có "ông Tây" đem màu tới tô điểm lên bức tường trống những hình ảnh dễ thương, vui mắt. Có những bức như lập thể, tr...

tháng 8 mùa thu, lá rơi vàng chưa nhỉ...

Bỗng nhiên lòng ngập tràn cảm xúc và câu hát dìu dặt đong đưa trong cái đầu của mình. Mình nghĩ rằng mình nên theo kịp và bắt nhịp với cảm xúc  của chính mình để mình còn cảm nhận chút nhẹ nhàng, thi vị, chút tinh tế của mùa hay của chính mình đây đang dâng lên, đang tràn về ùa ngập. Xung quang mình một chút thương yêu, một chút nhẹ nhàng bay bổng, một chút gì rất mong manh để mình khẽ lắng nghe câu hát  “Tháng tám mùa thu lá rơi vàng chưa nhỉ... Từ độ người đi thương nhớ âm thầm...” Đấy mình đang lắng nghe một điệu van xoay nhè nhẹ.àh ko mình nghĩ rằng là một điệu slow dịu dàng.  Những chiếc lá khẽ bay, xoay xoay đậu nhẹ trên bờ vai người. Nghe bài hát mình bỗng dưng thèm ngồi vào một góc quán rêu phong phóng cái nhìn bình thản ra ngòai cuộc sông náo nhiệt đang diễn ra xung quanh mình. Đôi lúc chỉ cần ngồi yên chẳng làm gì cả  và tận hưởng cũng thấy vui vui lòng   “Có bóng mùa thu thức ta lòng son muộn Một ngày về xuôi chân ghé Thăng Long buồn C...

hôm nay mình bỗng thấy rằng cuộc sống cần có những lúc nên điên rồ một tí. chính cái điên rồ xinh xắn ấy tạo nên cảm giác rồ men. Khi hai kẻ điên rồ gặp nhau => khả năng happy cao. Khi hai kẻ điên rồ lệch fa => khó chịu nhưng còn le lói những điểm giao thoa :p Khi điên rồ với ko điên rồ => có lẽ là tù túng :))))))))))