Chuyển đến nội dung chính

Phiếm

fashion!

Hôm qua bạn lấy cho mình một cái fashion rất đáng yêu. Mình tha về sọc ra sọc vô một hồi, lôi từ khe tủ ra cái gương có thể nhìn từ gót chân lên đến đỉnh đầu nhưng mà thấy ngậm ngùi lắm. Sáng dậy nhắn bạn:
Mày ơi, fashion làm tao xa rời thực tế quá! hức! thôi ko lấy nữa.

Bạn hỏi sao lại thế, đẹp mà!
Ừ nhưng xa thực tại lắm.

Chẳng nhẽ lại nhắn bạn để mình đối diện với thực tế phũ phàng, mình đỡ ngã! chẹp!
mình cứ hay tưởng tượng xa vời rất tài! híc!

Hôm trước bạn sắm cho con trai cái fashion cũng đẹp. Bạn gọi mình chạy qua lấy, nhấc lên hạ xuống ngắm chán mình còn chê sao mà to thế, tao mặc cũng vừa. Bạn mắng mày cứ lắm chuyện cho con chứ ko cho mày. Về nhà mình trêu con mặc vào người thì vừa in thật, lại đẹp nữa chứ.
Bảo con thôi con nhé, để mẹ dùng :P con mà mặc cái này mẹ giặt khổ chết đi được. Mẹ mặc, mẹ giặt ko thấy khổ. (mẹ tệ!). Hôm sau nhắn bạn. Tao mặc vừa áo mày mua cho con. Tao mặc rồi nhé. Bạn bảo: Đủ trẻ rồi đừng thành baby nữa hịhị.


Tự nhiên lại thấy mình chả khác gì cái con công. Con công biết biết xòe ra cái đuôi đầy màu sắc. Con công hay tự huyễn nhoặc mình. hức!, Nhưng...

Tự dưng nhớ câu hỏi "con công trụi lông thì thành con gì?" của chị PTV bên blogsport (mình thích cách viết của chj này)
hức! có khác nào con gà, con cun cút, con bồ câu trụi lông bán ngoài chợ. Thậm trí còn tệ hơn vì nó vẫn nghĩ mình là công và có thể xòe đuôi (cụt).

eo hình dung kinh quá!
phù phiếm quá!

Có lần đang nói chuyện này nọ, cậu bạn mình tự nhiên hất hàm hỏi.
Thế còn Lan?
(thằng này đểu quá)

Lan khiêm tốn, bình thường, hai con rồi bình thường là tốt lắm rồi.


Chỉ cần hấp dẫn cái nhìn ban đầu đủ là đủ rồi. Sau thì cần gì nữa.
(thằng này đánh giá mình cao khâu chào hỏi)

Lan dùng tiểu xảo mà không biết àh?
nhưng mà kiểu gì thì cũng thua cậu. Mãi chẳng sập bẫy :D
(chẳng nhẽ lại bảo nó mãi ko lấy vợ nên hỏng rồi ;) mình cố gắng sexy thế mà cậu chả chịu đổ)

fashion đập chiu chiu vào mắt con người ta nên thôi mình cứ phù phiếm.
Mình thì thấy fashion minh kinh dị.
ngày nào ra đường mà thấy có con mắt nhìn theo cho dù là thuận hay nghịch tức là hôm đó mình hết sứ thành công.

 :)

phiếmlắm!

Nhận xét

  1. Hì hì. Tớ nhìn ấy bằng coan mắt tha,m lam cơ

    Trả lờiXóa
  2. chả phiếm tẹo nào, rất là thực tại..hihi, mà thích cách viết tự sự của em ...(có sai 1 vài lỗi chính tả, hehe)

    Trả lờiXóa
  3. thảm nào! thấy mắt nhìn em cứ gian gian :P

    :)

    Trả lờiXóa
  4. iu thật nhé! :D

    em thích được iu lắm đấy :*
    hug

    Trả lờiXóa
  5. phiếm thật mà

    hức! cái ngoặc nói thầm thôi! hồng hết cả má :D
    đó là năng khiếu của iem đấy

    Trả lờiXóa
  6. đang vui bác lại choang chuông rồi :D

    Trả lờiXóa
  7. Con công mà trụi lông á... cái này dễ bị méo mó à.
    Mà có đem quay chưa đã, trụi lông mà quay rồi thì đâu có khó đoán đâu em.

    Trả lờiXóa
  8. thực tại mà anh :)

    kaka quay cứ như là rám nắng :))

    Trả lờiXóa

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Mình cần !!!

Dạo này mình chợt nhận ra mình hay cảm thấy như bị rơi, rơi vào một vùng rất rỗng và loãng, loãng tới mức nó có thể hòa tan mình ra thành một thứ ko màu, ko mùi, ko vị, ko trọng lượng. Mình cứ lờ lững trôi vậy đó, mình ko sờ thấy, ko nhìn thấy, ko nắm bắt được chính con người mình. Tệ quá! mình nghĩ là mình đang cần một thứ, mình cần "lửa" Hôm nay đi ngang qua trang idesign, mình lại gặp thứ này. Có những lúc mình đã nghĩ rằng mình sẽ làm được cái gì đó tương tự thế.Chắc mình nên học cách tô màu cho cuộc sống giống như những người này. Ông Tây tô điểm khu giải tỏa Thủ Thiêm Khu cư xá An Khánh, Q.2,TP.HCM đang được giải tỏa chuẩn bị cho dự án hình thành khu đô thị mới Thủ Thiêm, nhưng những ngày gần đây xuất hiện nhiều hình ảnh tô điểm cho khung cảnh những căn nhà loang lổ bên đống đổ nát đỡ buồn tẻ . Theo người dân địa phương, những ngày qua có "ông Tây" đem màu tới tô điểm lên bức tường trống những hình ảnh dễ thương, vui mắt. Có những bức như lập thể, tr...

tháng 8 mùa thu, lá rơi vàng chưa nhỉ...

Bỗng nhiên lòng ngập tràn cảm xúc và câu hát dìu dặt đong đưa trong cái đầu của mình. Mình nghĩ rằng mình nên theo kịp và bắt nhịp với cảm xúc  của chính mình để mình còn cảm nhận chút nhẹ nhàng, thi vị, chút tinh tế của mùa hay của chính mình đây đang dâng lên, đang tràn về ùa ngập. Xung quang mình một chút thương yêu, một chút nhẹ nhàng bay bổng, một chút gì rất mong manh để mình khẽ lắng nghe câu hát  “Tháng tám mùa thu lá rơi vàng chưa nhỉ... Từ độ người đi thương nhớ âm thầm...” Đấy mình đang lắng nghe một điệu van xoay nhè nhẹ.àh ko mình nghĩ rằng là một điệu slow dịu dàng.  Những chiếc lá khẽ bay, xoay xoay đậu nhẹ trên bờ vai người. Nghe bài hát mình bỗng dưng thèm ngồi vào một góc quán rêu phong phóng cái nhìn bình thản ra ngòai cuộc sông náo nhiệt đang diễn ra xung quanh mình. Đôi lúc chỉ cần ngồi yên chẳng làm gì cả  và tận hưởng cũng thấy vui vui lòng   “Có bóng mùa thu thức ta lòng son muộn Một ngày về xuôi chân ghé Thăng Long buồn C...

hôm nay mình bỗng thấy rằng cuộc sống cần có những lúc nên điên rồ một tí. chính cái điên rồ xinh xắn ấy tạo nên cảm giác rồ men. Khi hai kẻ điên rồ gặp nhau => khả năng happy cao. Khi hai kẻ điên rồ lệch fa => khó chịu nhưng còn le lói những điểm giao thoa :p Khi điên rồ với ko điên rồ => có lẽ là tù túng :))))))))))