Chuyển đến nội dung chính

Tình yêu là gì?


Một nhà điêu khắc đang làm việc với một tảng đá. Một người tới để xem việc tạc tượng thế nào và chẳng thấy dấu hiệu gì của tượng cả, anh ta chỉ thấy một tảng đá bị đục đẽo nham nhở đây đó bằng búa và đục.

“Ông làm gì thế?” người này hỏi “Ông không định làm tượng hay sao? Tôi tới để xem tạc tượng, nhưng tôi chỉ thấy ông đục vỡ đá.”

Nghệ nhân nói  “Bức tượng đã có sẵn bên trong rồi. Không cần phải làm nó. Bằng cách nào đó phải tách bạch cái khối đá vô dụng vốn đang trộn lẫn vào nó, ra khỏi nó, và thế thì bức tượng sẽ tự lộ ra. Bức tượng không được làm ra, nó được phát hiện ra. Nó được khám phá ra; Nó được đưa ra ánh sáng”

Tình yêu bị giam kín trong con người, nó chỉ cần được khơi ra. Vấn đề không phải là làm sao tạo ra nó, mà là làm sao khám phá ra nó. Chúng ta đã tự bao bọc mình bằng cái gì? Cái gì không cho phép tình yêu trào lên bề mặt?

Bạn hảy hỏi một người hành nghề y xem mạnh khoẻ là gì? Thật là rất kỳ lạ, nhưng không bác sĩ nào trên thế giới có thể nói cho bạn biết mạnh khoẻ là gì! Toàn bộ y khoa đều liên quan đến sức khoẻ. chẳng lẽ không ai có thể nói mạnh khoẻ là gì sao? Nếu bạn hỏi một bác sĩ, thì ông ấy sẽ nói ông ấy chỉ có thể cho bạn biết bệnh tật là gì hay triệu chứng là gì. Ông ấy có thể biết thuật ngữ kỹ thuật khác cho từng bệnh và mọi bệnh và ông ấy cũng có thể mô tả về cách chữa. Nhưng mạnh khoẻ ư ? Về mạnh khoẻ ông ấy chẳng biết gì cả. Ông ấy chỉ có thể phát biểu rằng cái còn lại khi không có bệnh tật là mạnh khoẻ. Đấy là vì mạnh khoẻ bị ẩn kín bên trong con người. Mạnh khoẻ vượt ra ngoài định nghĩa của con người.

Bệnh tật tới từ bên ngoài do đó nó có thể được xác định. Mạnh khoẻ tới từ bên trong do đó nó không thể nào được xác định. Chúng ta chỉ có thể nói rằng việc thiếu vắng bệnh tật là mạnh khoẻ. Chân lý là ở chỗ mạnh khoẻ không phải là được tạo ra; nó hoặc bị ẩn kín bởi bệnh tật hoặc nó tự hiển lộ khi bệnh tật đã lui hay được chữa lành. Mạnh khoẻ là ở bên trong chúng ta. Mạnh khoẻ là bản tính của chúng ta.

Tình yêu cũng ở bên trong chúng ta. Tình yêu là bản tính cố hữu của chúng ta.

Về cơ bản, đòi hỏi con người sáng tạo ra tình yêu là sai. Vấn đề không phải là cách tạo ra tình yêu, mà là cách nghiên cứu và tìm ra tại sao nó lại không có khả năng biểu lộ bản thân mình. Cái gì là chướng ngại? Khó khăn là gì? Cái đập ngăn cản nó là gì?

Nếu không có rào chắn, thì tình yêu sẽ tự biểu lộ. Không cần phải thuyết phục nó hay hướng dẫn nó. Mọi người sẽ tràn đầy tình yêu nếu không có những rào chắn của nền văn hoá giả dối và những truyền thống có hại và hèn hạ. Chẳng cái gì có thể kiềm chế được tình yêu. Tình yêu là không tránh khỏi.  Tình yêu là bản tính của chúng ta.

(trích – OSHO - Từ Dục đến Siêu tâm thức)


copy bài này bên nhà soidonghoang

Thank sói!

-------------------------------------------------

Có những lúc mình phát hiện ra rằng hình như mình đã đánh mất một cái gì đó. Nghe có vẻ nực cười nhưng thực sự thì ko thể gọi thành tên được... biết hiểu và cảm nhận. Và mình hỏi mình tại sao mình cứ loay hoay quẩn quanh với chúng suốt mà ko đá viu chúng ra xa cho rảnh rang toàn tâm làm ối thứ khác có ích hơn nhiều. Nhưng mình biết rằng điều đó là ko thể...

Nhận xét

  1. Nghe có lý quá rồi!
    Tình yêu là gì???
    Câu hỏi muôn đời!
    Chẳng ai trả lời;
    mãi là thế thôi!

    Trả lờiXóa
  2. nhà chị luôn có những bài học cuộc sống rất thú vị

    Trả lờiXóa
  3. Chị cũng rất thích Osho! Dường như có thể tìm thấy mọi lời giải đáp từ ông ấy!

    Trả lờiXóa
  4. "Mọi người sẽ tràn đầy tình yêu nếu không có những rào chắn của nền văn hoá giả dối và những truyền thống có hại và hèn hạ. Chẳng cái gì có thể kiềm chế được tình yêu. Tình yêu là không tránh khỏi. Tình yêu là bản tính của chúng ta."=== Quá chuẩn!

    Trả lờiXóa
  5. :) vậy mà người ta vẫn cứ đi hỏi mãi và có vô vàn câu trả lời xáo :)

    Trả lờiXóa
  6. Chị thấy hay nên copy về thi thỏang ngam nghi ấy mà :)

    Trả lờiXóa
  7. Xấu hổ lắm ý chị! Lần đầu tiên em biết đến. Híc!

    Trả lờiXóa
  8. Em già hơn chị sui khi đã đọc OSHO từ năm cuối đại học, hức hức ... Nguy quớ í, hức

    Trả lờiXóa
  9. Đúng là có những khi không thể đá viu một vài thứ ra khỏi đầu óc cho rảnh em nhỉ

    Trả lờiXóa
  10. ai bảo đọc osho là giừ hả?

    Trả lờiXóa
  11. ai bảo đọc osholaf già hả em

    Trả lờiXóa
  12. khổ thế đấy chị! vì nó tồn tại song song mà! híc!

    Trả lờiXóa
  13. Còn sống là còn yêu em Opoap nhỉ. Ko có TY tâm hồn băng giá, khô cứng... lắm phải ko?:-)) Yêu được ai, yêu được gì cứ yêu và mong mọi người cũng yêu tôi. Thứ gì vướng víu đá viu khởi đầu, nôm na là vậy, giản đơn là vậy cho dễ sống. Hug em cái cho TY lưu thông!

    Trả lờiXóa
  14. thì sống để và yêu để sống mà chị! khẩu hiệu đấy :D

    Trả lờiXóa
  15. Những triết lý rất giản dị nhưng đầy thuyết phục. "Về cơ bản, đòi hỏi con người sáng tạo ra tình yêu là sai. Vấn đề không phải là cách tạo ra tình yêu, mà là cách nghiên cứu và tìm ra tại sao nó lại không có khả năng biểu lộ bản thân mình. Cái gì là chướng ngại? Khó khăn là gì? Cái đập ngăn cản nó là gì?"...
    Mỗi câu của tác giả đều rất đáng để chép vào sổ tay.

    Trả lờiXóa
  16. làm sao tra loi duoc cau hả chị :)

    Trả lờiXóa
  17. Có nhà điêu khắc tạo ra tuyệt phẩm của mình từ phiến đá vô dụng, thổi hồn vào nó và ông ấy cũng say mê chính nó đến điên dại.Nếu tình yêu là sáng tạo của chính con người , khi họ phá bỏ những rào chắn,để nó thăng hoa ,Con người cũng bị chính tình yêu ấy làm cho ...điên dại, đau đớn, làm"Hồn mình như vá khâu, buồn mình như lũng sâu" ấy.

    Trả lờiXóa
  18. Trái tim này đang bị thương hay sao ý!?

    Trả lờiXóa

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Mình cần !!!

Dạo này mình chợt nhận ra mình hay cảm thấy như bị rơi, rơi vào một vùng rất rỗng và loãng, loãng tới mức nó có thể hòa tan mình ra thành một thứ ko màu, ko mùi, ko vị, ko trọng lượng. Mình cứ lờ lững trôi vậy đó, mình ko sờ thấy, ko nhìn thấy, ko nắm bắt được chính con người mình. Tệ quá! mình nghĩ là mình đang cần một thứ, mình cần "lửa" Hôm nay đi ngang qua trang idesign, mình lại gặp thứ này. Có những lúc mình đã nghĩ rằng mình sẽ làm được cái gì đó tương tự thế.Chắc mình nên học cách tô màu cho cuộc sống giống như những người này. Ông Tây tô điểm khu giải tỏa Thủ Thiêm Khu cư xá An Khánh, Q.2,TP.HCM đang được giải tỏa chuẩn bị cho dự án hình thành khu đô thị mới Thủ Thiêm, nhưng những ngày gần đây xuất hiện nhiều hình ảnh tô điểm cho khung cảnh những căn nhà loang lổ bên đống đổ nát đỡ buồn tẻ . Theo người dân địa phương, những ngày qua có "ông Tây" đem màu tới tô điểm lên bức tường trống những hình ảnh dễ thương, vui mắt. Có những bức như lập thể, tr...

tháng 8 mùa thu, lá rơi vàng chưa nhỉ...

Bỗng nhiên lòng ngập tràn cảm xúc và câu hát dìu dặt đong đưa trong cái đầu của mình. Mình nghĩ rằng mình nên theo kịp và bắt nhịp với cảm xúc  của chính mình để mình còn cảm nhận chút nhẹ nhàng, thi vị, chút tinh tế của mùa hay của chính mình đây đang dâng lên, đang tràn về ùa ngập. Xung quang mình một chút thương yêu, một chút nhẹ nhàng bay bổng, một chút gì rất mong manh để mình khẽ lắng nghe câu hát  “Tháng tám mùa thu lá rơi vàng chưa nhỉ... Từ độ người đi thương nhớ âm thầm...” Đấy mình đang lắng nghe một điệu van xoay nhè nhẹ.àh ko mình nghĩ rằng là một điệu slow dịu dàng.  Những chiếc lá khẽ bay, xoay xoay đậu nhẹ trên bờ vai người. Nghe bài hát mình bỗng dưng thèm ngồi vào một góc quán rêu phong phóng cái nhìn bình thản ra ngòai cuộc sông náo nhiệt đang diễn ra xung quanh mình. Đôi lúc chỉ cần ngồi yên chẳng làm gì cả  và tận hưởng cũng thấy vui vui lòng   “Có bóng mùa thu thức ta lòng son muộn Một ngày về xuôi chân ghé Thăng Long buồn C...

hôm nay mình bỗng thấy rằng cuộc sống cần có những lúc nên điên rồ một tí. chính cái điên rồ xinh xắn ấy tạo nên cảm giác rồ men. Khi hai kẻ điên rồ gặp nhau => khả năng happy cao. Khi hai kẻ điên rồ lệch fa => khó chịu nhưng còn le lói những điểm giao thoa :p Khi điên rồ với ko điên rồ => có lẽ là tù túng :))))))))))