Chuyển đến nội dung chính

chờ mong đầu này, chừng mực ở đầu kia

híc! bo găm mà ko găm ni

Sau mấy ngày rì - lặc về mình cứ bị đè đầu cưỡi cổ bởi cv. Chuyến rì - lặc có nhiều điều thú vị nhất là với lũ trẻ con bởi vì chưa bao giờchúng phải vượt đường rừng vào lúc 8h tối với một cái đèn pin xạc tay bé xíu dành cho 4 người hay ngủ trên bãi biển trong căn lều vải đểngước đầu lên là thấy ông trăng 2/3. Và đặc biệt nhất là buổi sinh nhật của cu Ọap ko tiệc tùng, ko bánh, ko nến mà chỉ có 1 cocacola và 1 hộp khao tây chiên với bài hát happy birthday trên bãi biển. Mấy ngày nữa rảnh mình sẽ phải ghi lại cho bọn trẻ con và cả cho mình :D
mẹ này hư thật :(

Nhân tiện nói chuyện ngắm trăng, mình nhớ bài thơ này copy bên nhà một chị bạn của chị Hằng Đỗ. Dán lại vào đây để đôi lúc thưởng thức và nhìn nhận  mặc dù với mình phải là khi ta qua 30 :D

Khi ta không hai mươi

Khi ta không hai mươi
Mọi buồn vui chẳng thành giông thành gió
Mọi ánh nhìn đâu dễ sẻ chia
Chờ mong đầu này, chừng mực ở đầu kia
Em đếm tuổi như nắng ngoài khung cửa
Khi ta không hai mươi
Chẳng dám thức vì đêm trăng đẹp
Bao đắn đo còn - mất
Thời gian cắt tỉa đam mê
Mùa quả chín ta về vườn cũ
Nghe chim gõ kiến đánh thức quả na xanh
Mùa thu bao giờ mùa thu mong manh
Mùa ổi chín nhắc một ngày ta lớn.

Khi ta không hai mươi
Như hạt lúa bắt đầu ngậm sữa
Như cây gỗ bắt đầu làm thớ
Đừng rủ ta mọc non
Đừng đánh thức những điều không thể

Nguyễn Thị Kim Cúc - nhà văn, nhà báo

Nhận xét

  1. Thơ hay, đọc thấy iu đời hẳn lên! Thế cơ mừ!

    Trả lờiXóa
  2. À mà nhé, up ảnh lên chứ nị!
    Chúc mừng con rể của tui nhé! Iu quá cơ, iu quá cơ, chút chút :X


    Mừ cả nhà sui đi ngắm trăng ở mô?

    Trả lờiXóa
  3. cái title này quá hay, mình xin về treo ở nhà miềng nhá chị xui, hí hí

    Trả lờiXóa
  4. àh có gì muosn xin nữa ko thế để còn cảnh giác cái :D

    Đảo Cù Lao Chàm đới! nhưng mà giờ con rể đang bị ốm rồi này híc!

    Trả lờiXóa
  5. Khi ta không hai mươi, thỉnh thoảng ta tạo cho mình và những người thân yêu của mình một món quà lấp lánh như thế cũng là tuyệt lắm.

    Bài thơ hay quá. Nhưng ở 2 câu cuối, tác giả có vẻ hơi tự ti thì phải. Sao lại "mọc non" với cả "đừng đánh thức những điều không thể?"nhỉ

    Trả lờiXóa
  6. em nghĩ là ko phải tự ti mà cẩn trọng :)

    Trả lờiXóa
  7. Khi ta hơn 50 thì thế nào nhỉ: xanh, ửng, ương, chín, rụng...Eo ơi, nghĩ đến tuổi tác mà giật mình, mặc dù chả ngạc nhiên em ơi!

    Trả lờiXóa
  8. Hình gì của em mà một màu đen, chị căng cả mắt cũng ko biết là gì?

    Trả lờiXóa
  9. Chúc mừng sinh nhật cháu với một bầu trời sao: sau này giỏi giang, cưỡi gió mây đi khắp năm châu nhé!

    Trả lờiXóa
  10. Khi ta hơn hai mươi
    Hãy đánh thức những điều không thể !!!

    Trả lờiXóa
  11. e cám ơn chị!

    ảnh tòan chưn! em chụp giữa đêm tối trên bãi biển với cái máy ảnh nhỏ với cái đèn pin cũng nhỏ nên thế là đẹp lắm ấy! :D

    Trả lờiXóa
  12. hé hé! tìm cái đánh thức! :))

    Trả lờiXóa

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Mình cần !!!

Dạo này mình chợt nhận ra mình hay cảm thấy như bị rơi, rơi vào một vùng rất rỗng và loãng, loãng tới mức nó có thể hòa tan mình ra thành một thứ ko màu, ko mùi, ko vị, ko trọng lượng. Mình cứ lờ lững trôi vậy đó, mình ko sờ thấy, ko nhìn thấy, ko nắm bắt được chính con người mình. Tệ quá! mình nghĩ là mình đang cần một thứ, mình cần "lửa" Hôm nay đi ngang qua trang idesign, mình lại gặp thứ này. Có những lúc mình đã nghĩ rằng mình sẽ làm được cái gì đó tương tự thế.Chắc mình nên học cách tô màu cho cuộc sống giống như những người này. Ông Tây tô điểm khu giải tỏa Thủ Thiêm Khu cư xá An Khánh, Q.2,TP.HCM đang được giải tỏa chuẩn bị cho dự án hình thành khu đô thị mới Thủ Thiêm, nhưng những ngày gần đây xuất hiện nhiều hình ảnh tô điểm cho khung cảnh những căn nhà loang lổ bên đống đổ nát đỡ buồn tẻ . Theo người dân địa phương, những ngày qua có "ông Tây" đem màu tới tô điểm lên bức tường trống những hình ảnh dễ thương, vui mắt. Có những bức như lập thể, tr...

tháng 8 mùa thu, lá rơi vàng chưa nhỉ...

Bỗng nhiên lòng ngập tràn cảm xúc và câu hát dìu dặt đong đưa trong cái đầu của mình. Mình nghĩ rằng mình nên theo kịp và bắt nhịp với cảm xúc  của chính mình để mình còn cảm nhận chút nhẹ nhàng, thi vị, chút tinh tế của mùa hay của chính mình đây đang dâng lên, đang tràn về ùa ngập. Xung quang mình một chút thương yêu, một chút nhẹ nhàng bay bổng, một chút gì rất mong manh để mình khẽ lắng nghe câu hát  “Tháng tám mùa thu lá rơi vàng chưa nhỉ... Từ độ người đi thương nhớ âm thầm...” Đấy mình đang lắng nghe một điệu van xoay nhè nhẹ.àh ko mình nghĩ rằng là một điệu slow dịu dàng.  Những chiếc lá khẽ bay, xoay xoay đậu nhẹ trên bờ vai người. Nghe bài hát mình bỗng dưng thèm ngồi vào một góc quán rêu phong phóng cái nhìn bình thản ra ngòai cuộc sông náo nhiệt đang diễn ra xung quanh mình. Đôi lúc chỉ cần ngồi yên chẳng làm gì cả  và tận hưởng cũng thấy vui vui lòng   “Có bóng mùa thu thức ta lòng son muộn Một ngày về xuôi chân ghé Thăng Long buồn C...

hôm nay mình bỗng thấy rằng cuộc sống cần có những lúc nên điên rồ một tí. chính cái điên rồ xinh xắn ấy tạo nên cảm giác rồ men. Khi hai kẻ điên rồ gặp nhau => khả năng happy cao. Khi hai kẻ điên rồ lệch fa => khó chịu nhưng còn le lói những điểm giao thoa :p Khi điên rồ với ko điên rồ => có lẽ là tù túng :))))))))))