Chuyển đến nội dung chính

Chỉ là ... thế thôi...

...Một sớm mai kia
Chợt thấy hư vô trong đời
Người vẫn đâu đây, người cũng đã như xa rồi
Chỉ là ... thế thôi

Khi thấy buồn em cứ đến chơi
Chim vẫn hót trong vườn đấy thôi...

Sáng nay ngồi xe vô tình nghe đúng bài hát này thế là cả buổi chiều mình để Thanh Lam hát Hát đi hát lại mãi một bài. Mình thấy cái tình tứ nó yêu yêu cái tình ko có thực ấy. Cái mình gọi là tình si ấy.

Hôm qua đọc bài của chị Đẹp XO trên fb mình chợt nhận ra lâu lắm rồi mình quên mất cái thú tự thưởng thức mình ;). Nghe buồn cười ko :) (minh thich đọc lối viết của XO vì chị viết hết sức nhẹ nhàng tự nhiên, tự do, tự tại, rất thực mà roman và sexy lắm. Ko bị cảm giac bay bay ở nơi nào đó xa xôi, ko bị cảmg giác rỗng rỗng)
Tự thưởng thức mình đơn giản chỉ là tự cảm nhận mình, Tự tận hưởng cái không gian tĩnh mịnh yên ắng xung quanh mình, tự thích thú với cái cảm giác yên lành thanh thản chỉ một mình mình thôi. Được làm những gì mình thích và tất nhiên ko phải là tự mình ôm ấp mình ko phải kiểu tự sướng. Như vậy thì còn gì là thú nữa.
Lâu lắm rồi đấy khi mình cảm nhận được sự yên ắng xung quanh mình để mình thấy tự do. Tự do khi cơ thể đã được gột rửa sạch sẽ thơm tho bọc trong bộ quần áo ấm áp. Tự do trong căn phòng se se lạnh mùa đông đút chân vào đôi dép xù bông. Tự do rút mình ra khỏi đêm, ra khỏi những tiếng ngáy khe khẽ. Mình ngồi dưới ánh đèn ấm áp, thích thú nhâm nhi tách trà nóng với một cuốn sách trên tay. Híc
Bây giờ mình ko thể làm vậy nữa, ko có ko gian cho mình rút ra khỏi màn đêm như vậy nữa. Híc
Mình thấy thật sợ khi cả ngày làm việc hùng hục, tối về vật ra giường ngáy o o để sáng hôm sau lại tiếp tục hùng hục trời ơi chết luôn với cái vòng tròn đó.

Mấy ngày vừa rồi mình đã được relax rất nhiều, có thể là.... nhưng mình vẫn cám ơn nhiều lắm những chuyến đi, những nỗ lực, những khám phá và rất rất nhiều nữa.

sáng nay tự nhủ rằng sẽ cố gắng ngày này cũng găm được vào đây dăm ba chữ cho mình cho con và cho một số thứ khác nữa

hôm nay kể như vậy cũng là thành công 

Nhận xét

  1. Sau khi tự thưởng thức mình, hôm nào nàng Op chuyển qua tự gặm nhấm mình xem có hay hơn ko.

    :))

    Trả lờiXóa
  2. Chị cũng thích cảm giác tự do và ghét bị gò bó. Tự thưởng thức hay và thú vị ra phết. 1 ngày trôi đi ko niềm vui là phí phạm 1 ngày.

    Trả lờiXóa
  3. ok chị! ko nên để một ngày trôi phí phạm. :)

    Trả lờiXóa
  4. Đọc tự sự của PN để hiểu thêm về PN.
    em nhỉ!

    Trả lờiXóa
  5. Chị đã phỏng vấn một số bạn bè: "Có thích đi công tác không" Đa phần trả lời ngay: "Có chứ". đó là những khoảng thời gian giành riêng cho mình, không bị gò bó với những trách nhiệm nghĩa vụ...

    Trả lờiXóa
  6. tự găm nhấm mình thì hơi đau anh ạh :)

    Trả lờiXóa
  7. có chắc điều đó ko ạh ;;)

    Trả lờiXóa
  8. đúng đúng đấy chị!
    đôi khi cần phải nhảy ra khỏi vòng tròn.

    Trả lờiXóa
  9. Em cũng sợ cái vòng tròn này lắm. Nếu có được những giờ phút cho mình, được relax thì hay biết bao nhiêu chị nhỉ!

    Chúc chị có ngày chủ nhật thảnh thơi! Thấy chị sang chơi mà im lặng bỏ đi nên em sang nhà chị chơi lại nè! :)

    Trả lờiXóa
  10. đôi khi thôi hả, cần phải biết sống 'vì mình, cho mình và...do mình', ha ha...

    Trả lờiXóa
  11. chả nhẽ lại là thường xuyên àh!
    thế ở ngoài luôn cho rồi, nhọc công ra vào :D

    Trả lờiXóa
  12. được relax là tuyệt với nhất! nhuưng đôi lúc thật khó đấy :)

    Thank em ghé chị chơi!

    Trả lờiXóa
  13. Không dám chắc...Vì PN nói nhiều khi có mà không!
    kaka

    Trả lờiXóa
  14. Yeah, đúng rùi, bận mấy thì bận, thỉnh thoảng nhớ găm vào đây vài ba chị cho mình thế gọi là tự yêu thương mình, chị sui nhé!

    Trả lờiXóa

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Mình cần !!!

Dạo này mình chợt nhận ra mình hay cảm thấy như bị rơi, rơi vào một vùng rất rỗng và loãng, loãng tới mức nó có thể hòa tan mình ra thành một thứ ko màu, ko mùi, ko vị, ko trọng lượng. Mình cứ lờ lững trôi vậy đó, mình ko sờ thấy, ko nhìn thấy, ko nắm bắt được chính con người mình. Tệ quá! mình nghĩ là mình đang cần một thứ, mình cần "lửa" Hôm nay đi ngang qua trang idesign, mình lại gặp thứ này. Có những lúc mình đã nghĩ rằng mình sẽ làm được cái gì đó tương tự thế.Chắc mình nên học cách tô màu cho cuộc sống giống như những người này. Ông Tây tô điểm khu giải tỏa Thủ Thiêm Khu cư xá An Khánh, Q.2,TP.HCM đang được giải tỏa chuẩn bị cho dự án hình thành khu đô thị mới Thủ Thiêm, nhưng những ngày gần đây xuất hiện nhiều hình ảnh tô điểm cho khung cảnh những căn nhà loang lổ bên đống đổ nát đỡ buồn tẻ . Theo người dân địa phương, những ngày qua có "ông Tây" đem màu tới tô điểm lên bức tường trống những hình ảnh dễ thương, vui mắt. Có những bức như lập thể, tr...

tháng 8 mùa thu, lá rơi vàng chưa nhỉ...

Bỗng nhiên lòng ngập tràn cảm xúc và câu hát dìu dặt đong đưa trong cái đầu của mình. Mình nghĩ rằng mình nên theo kịp và bắt nhịp với cảm xúc  của chính mình để mình còn cảm nhận chút nhẹ nhàng, thi vị, chút tinh tế của mùa hay của chính mình đây đang dâng lên, đang tràn về ùa ngập. Xung quang mình một chút thương yêu, một chút nhẹ nhàng bay bổng, một chút gì rất mong manh để mình khẽ lắng nghe câu hát  “Tháng tám mùa thu lá rơi vàng chưa nhỉ... Từ độ người đi thương nhớ âm thầm...” Đấy mình đang lắng nghe một điệu van xoay nhè nhẹ.àh ko mình nghĩ rằng là một điệu slow dịu dàng.  Những chiếc lá khẽ bay, xoay xoay đậu nhẹ trên bờ vai người. Nghe bài hát mình bỗng dưng thèm ngồi vào một góc quán rêu phong phóng cái nhìn bình thản ra ngòai cuộc sông náo nhiệt đang diễn ra xung quanh mình. Đôi lúc chỉ cần ngồi yên chẳng làm gì cả  và tận hưởng cũng thấy vui vui lòng   “Có bóng mùa thu thức ta lòng son muộn Một ngày về xuôi chân ghé Thăng Long buồn C...