Chuyển đến nội dung chính

Vẫn, vẫn và vẫn....

"Vắng cô thì chợ vẫn đông, cô đi lấy chồng thì chợ vẫn vui"
Đó là điều tất yếu trong một cuộc sống cộng đồng, hà cớ chi cứ mắc mắc, vướng vướng. Cuộc sống là sự vận động, vận động ko ngừng và thậm chí là ko hề mệt mỏi. Có chăng chỉ là sự mệt mỏi của mỗi cá thể để rồi chỉ tạm dừng vài phút và rồi lại cuống cuống lao theo cho kịp vòng xoay. Xoay tròn, xoay tròn, xoay tròn.... và xoay tròn.
Chẳng có ai đi ngược lại cái vòng xoay đó và cũng chẳng có ai bước được ra ngòai cái vòng xoay cả, cứ thế cứ thế một cách vô thức mà thành.
-------------------------------------------------
Hẫng!
Một sự hụt hẫng mà có lẽ là tất cả đều hiểu nhưng cũng có thể chẳng người nào hiểu. Sự thật nhiều khi khó nghe nhưng vẫn phải chấp nhận bởi vì đó là một sự thật hết sức hiển nhiên. Chỉ còn một điều duy nhất là luyến tiếc, luyến tiếc với cái tâm huyết mười mấy năm trời, luyến tiếc với cái hứng thú đã níu đã kéo trong suốt thời gian đã qua.
Tôi đã bước chân đi thì sẽ vẫn phải tiếp tục bước nhưng tôi tin một ngày tôi sẽ quai trở lại, lại chạm vào cái điều làm tôi thích thú, vì nó mà tôi đã cảm thấy hẫng hụt xiết bao.
Sợ nhất là ko được nghe lời nói thật!!!
-------------------------------------------------------------
Nhớ!
Có một ngày tôi nhớ, tôi nhớ một phút giây nhỏ sống với những bồng bột. Nhớ một chút tình qua, trong veo như kính. Tôi tự hỏi liệu con người ta có giả tạo cảm xúc được ko? Tôi nhớ lắm và biết chắc sẽ chẳng lúc nào lại có được một chút thời gian như thế với sóng nước với vỏ cây với hoa vàng và gió và nắng và một chút lành lạnh để húng hắng, để sụt sịt, để khép vào vạt áo và để ngớ ngẩn kiếm tìm, ngớ ngẩn quay về với luyến tiếc.
Tôi buộc nợ đeo vào cổ người, gài hẹn vào túi áo nhưng chẳng đòi hỏi con mắt kiếm tìm, lần hồi trả nợ. Cất để dành rồi đôi lúc treo lên để ngắm để có lúc trộm mong rằng nợ được trả, hẹn được theo.
---------------------------------------------------------------
Nhớ ngày xấu xí
ngày vẩn đục sóng đời. Bước chân rón rén bước qua từng viên gạch trên rãnh nước đen ngòm để có lúc trượt chân mà vấy bẩn. Chạy vội về nhà gột rửa sức dầu thơm vẫn chưa thấy sạch. Sợ mà kinh! ko thể tưởng tượng được.
Quấn chặt mình lại trong khăn sạch, vải sạch, quần áo sạch....
Tự thấy mình đừng quá mong manh...
----------------------------------------------------------------
Tham lam
tham lam là điều đáng sợ khiến con người ta chẳng thể ngừng ham muốn, chẳng thể ngừng đòi hỏi và sẽ cảm thấy sợ hãi chính bản thân mình... híc!
-----------------------------------------------------------------



Nhận xét

  1. Em ui. Kiểm ra trên đời ai cũng có điểm nọ điểm kia mờ. Chị oánh dấu xác nhận là em còn ngon chán.

    Trả lờiXóa
  2. cuộc sông vẫn tiếp tục, vòng quay vẫn cuốn ta đi tiếp mà... Còn nhìn thấy được là còn tiến lên mừ...

    Trả lờiXóa
  3. Sao 1 entry mà nhiều tâm trạng thế em???

    Trả lờiXóa

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Mình cần !!!

Dạo này mình chợt nhận ra mình hay cảm thấy như bị rơi, rơi vào một vùng rất rỗng và loãng, loãng tới mức nó có thể hòa tan mình ra thành một thứ ko màu, ko mùi, ko vị, ko trọng lượng. Mình cứ lờ lững trôi vậy đó, mình ko sờ thấy, ko nhìn thấy, ko nắm bắt được chính con người mình. Tệ quá! mình nghĩ là mình đang cần một thứ, mình cần "lửa" Hôm nay đi ngang qua trang idesign, mình lại gặp thứ này. Có những lúc mình đã nghĩ rằng mình sẽ làm được cái gì đó tương tự thế.Chắc mình nên học cách tô màu cho cuộc sống giống như những người này. Ông Tây tô điểm khu giải tỏa Thủ Thiêm Khu cư xá An Khánh, Q.2,TP.HCM đang được giải tỏa chuẩn bị cho dự án hình thành khu đô thị mới Thủ Thiêm, nhưng những ngày gần đây xuất hiện nhiều hình ảnh tô điểm cho khung cảnh những căn nhà loang lổ bên đống đổ nát đỡ buồn tẻ . Theo người dân địa phương, những ngày qua có "ông Tây" đem màu tới tô điểm lên bức tường trống những hình ảnh dễ thương, vui mắt. Có những bức như lập thể, tr...

tháng 8 mùa thu, lá rơi vàng chưa nhỉ...

Bỗng nhiên lòng ngập tràn cảm xúc và câu hát dìu dặt đong đưa trong cái đầu của mình. Mình nghĩ rằng mình nên theo kịp và bắt nhịp với cảm xúc  của chính mình để mình còn cảm nhận chút nhẹ nhàng, thi vị, chút tinh tế của mùa hay của chính mình đây đang dâng lên, đang tràn về ùa ngập. Xung quang mình một chút thương yêu, một chút nhẹ nhàng bay bổng, một chút gì rất mong manh để mình khẽ lắng nghe câu hát  “Tháng tám mùa thu lá rơi vàng chưa nhỉ... Từ độ người đi thương nhớ âm thầm...” Đấy mình đang lắng nghe một điệu van xoay nhè nhẹ.àh ko mình nghĩ rằng là một điệu slow dịu dàng.  Những chiếc lá khẽ bay, xoay xoay đậu nhẹ trên bờ vai người. Nghe bài hát mình bỗng dưng thèm ngồi vào một góc quán rêu phong phóng cái nhìn bình thản ra ngòai cuộc sông náo nhiệt đang diễn ra xung quanh mình. Đôi lúc chỉ cần ngồi yên chẳng làm gì cả  và tận hưởng cũng thấy vui vui lòng   “Có bóng mùa thu thức ta lòng son muộn Một ngày về xuôi chân ghé Thăng Long buồn C...

hôm nay mình bỗng thấy rằng cuộc sống cần có những lúc nên điên rồ một tí. chính cái điên rồ xinh xắn ấy tạo nên cảm giác rồ men. Khi hai kẻ điên rồ gặp nhau => khả năng happy cao. Khi hai kẻ điên rồ lệch fa => khó chịu nhưng còn le lói những điểm giao thoa :p Khi điên rồ với ko điên rồ => có lẽ là tù túng :))))))))))