Chuyển đến nội dung chính

Trái tim ơi ta muốn lắng nghe người!

Từ fb chị PTV

Tâm hồn là gì thế?
Đó là cái nguồn năng lượng luôn khát khao được sống một cuộc đời có-ý-nghĩa, sống cho riêng mình chứ không phải cho người khác nhìn vào khen ngợi.
Làm thế nào để sống với tâm hồn?
Nói như Joseph Campbell: Hãy đi theo tiếng gọi của phúc lạc. (Follow your bliss.) Hãy làm điều bạn đam mê. Hãy lưu ý đam mê khác với sở thích.
Đam mê là đều đến từ trái tim bạn. Còn sở thích đến từ trí não.
PTV

Làm sao để ta nhận ra mà ko nhầm lẫn...

LÀM GÌ KHI TÂM HỒN TA THAN KHÓC?

Người nào có chút nhận biết về bản thân đều nhận ra trong hầu hết thời gian tương giao với tha nhân, ta đều đeo một chiếc mặt nạ (persona). Hay nói cách khác, ta sống với bộ mặt giả. 

Nhưng tại sao ta lại phải sống như thế?

Theo Carl Jung thì, "bộ mặt giả... tồn tại bởi người ta cần phải thích nghi với cuộc sống, bởi sự tiện lợi cho bản thân." 

Nói nôm na, ta đeo mặt nạ là bởi là ta cần được xã hội coi trọng, công nhận mình là một thành viên chấp-nhận-được, hay thậm chí tán thưởng. Ta sợ hãi cảm giác bị tha nhân kinh rẻ, chối bỏ, ra cho rìa cuộc đời.

Vậy thì cứ sống với bộ mặt giả có sao không?

Cái gì cũng có cái giá của nó. Khi hoàn toàn đồng hóa với bộ mặt giả, người ta sẽ lãng quên, bỏ mặc tâm hồn (soul) mình. Đó là tình cảnh được Tagore viết trong bài thơ 29 của tập Lời dâng:

"Tên tôi là một nhà tù, nơi người tôi giam đang than đang khóc. Mải mê xây tường bao vây tất cả, và dần dần khi tường đã vươn cao, trong bóng tối âm u, tôi không còn nhìn thấy con người thực của mình đâu nữa. 

Tôi hãnh diện vì bức tường cao ngất; lấy cát bụi, tôi chát kín tường đi, những sợ nếu còn lỗ nhỏ tên gọi này sẽ lọt vào trong. Vì cẩn thận chi li, tôi không còn nhìn thấy con người thực của mình đâu nữa." (Đỗ Khánh Hoan dịch)

Vì tâm hồn khóc than, nên dù người ta có bao nhiêu tài sản, danh vọng, quyền lực... người ta vẫn không cảm thấy thực sự yên ổn, hạnh phúc.

Làm thế nào để không bị đồng hóa với bộ mặt giả?

Hãy bắt đầu đặt câu hỏi TẠI SAO với tất cả mọi việc bạn đang làm. Dần dần, bạn sẽ nhận ra hầu hết những việc đó được quy định bởi những niềm tin bạn học từ người khác mà chưa từng nghi vấn.

Chẳng hạn: Bạn cật lực kiếm tiền vì bạn nghĩ rằng giàu có là thành đạt. Nhưng quan niệm thành đạt đó là ở đâu ra vậy? Quan niệm đó có thực sự đúng, thực sự có ý nghĩa với riêng bạn không?

Tâm hồn là gì thế?

Theo James Hillman, đó là cái nguồn năng lượng luôn khát khao được sống một cuộc đời có-ý-nghĩa, sống cho riêng mình chứ không phải cho người khác nhìn vào khen ngợi.

Làm thế nào để sống với tâm hồn?

Nói như Joseph Campbell: Hãy đi theo tiếng gọi của phúc lạc. (Follow your bliss.) Hãy làm điều bạn đam mê. 

Đam mê thực ra là gì vậy?

Đam mê là ngọn lửa sưởi ấm trái tim bạn, là cái mà bạn "vật vã" vì nó dù có thể chẳng ai cho bạn xu nào về việc bạn đang làm. Đó là vì sao chữ "passion" trong tiếng Anh, ngoài nghĩa "đam mê" còn có nghĩa là "khổ nạn."

Hãy lưu ý đam mê khác với sở thích. Đây là điều những người đọc sách Osho hay nhầm lẫn khi nghe ông ý khuyên: "Chỉ làm điều bạn thích."

Đam mê là đều đến từ trái tim bạn. Còn sở thích đến từ tâm trí. 

Sở thích nay còn mai mất. Còn đam mê thì trường tồn theo năm tháng.

Chạy theo sở thích thì suốt đời bạn chẳng đi đến đâu cả!
Còn đi theo tiếng gọi của 

Hãy dành nhiều thời gian trong tĩnh lặng, đặt tay lên trái tim, rồi đến một ngày nào đó, bạn sẽ biết đam mê của mình là gì."

Đỗ Hoàng Tùng

Đọc thêm:
Khái niệm Bộ mặt giả của Carl Jung
https://vietpsychotherapy.wordpress.com/2015/02/01/khai-niem-bo-mat-gia-cua-jung/

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Mình cần !!!

Dạo này mình chợt nhận ra mình hay cảm thấy như bị rơi, rơi vào một vùng rất rỗng và loãng, loãng tới mức nó có thể hòa tan mình ra thành một thứ ko màu, ko mùi, ko vị, ko trọng lượng. Mình cứ lờ lững trôi vậy đó, mình ko sờ thấy, ko nhìn thấy, ko nắm bắt được chính con người mình. Tệ quá! mình nghĩ là mình đang cần một thứ, mình cần "lửa" Hôm nay đi ngang qua trang idesign, mình lại gặp thứ này. Có những lúc mình đã nghĩ rằng mình sẽ làm được cái gì đó tương tự thế.Chắc mình nên học cách tô màu cho cuộc sống giống như những người này. Ông Tây tô điểm khu giải tỏa Thủ Thiêm Khu cư xá An Khánh, Q.2,TP.HCM đang được giải tỏa chuẩn bị cho dự án hình thành khu đô thị mới Thủ Thiêm, nhưng những ngày gần đây xuất hiện nhiều hình ảnh tô điểm cho khung cảnh những căn nhà loang lổ bên đống đổ nát đỡ buồn tẻ . Theo người dân địa phương, những ngày qua có "ông Tây" đem màu tới tô điểm lên bức tường trống những hình ảnh dễ thương, vui mắt. Có những bức như lập thể, tr...

tháng 8 mùa thu, lá rơi vàng chưa nhỉ...

Bỗng nhiên lòng ngập tràn cảm xúc và câu hát dìu dặt đong đưa trong cái đầu của mình. Mình nghĩ rằng mình nên theo kịp và bắt nhịp với cảm xúc  của chính mình để mình còn cảm nhận chút nhẹ nhàng, thi vị, chút tinh tế của mùa hay của chính mình đây đang dâng lên, đang tràn về ùa ngập. Xung quang mình một chút thương yêu, một chút nhẹ nhàng bay bổng, một chút gì rất mong manh để mình khẽ lắng nghe câu hát  “Tháng tám mùa thu lá rơi vàng chưa nhỉ... Từ độ người đi thương nhớ âm thầm...” Đấy mình đang lắng nghe một điệu van xoay nhè nhẹ.àh ko mình nghĩ rằng là một điệu slow dịu dàng.  Những chiếc lá khẽ bay, xoay xoay đậu nhẹ trên bờ vai người. Nghe bài hát mình bỗng dưng thèm ngồi vào một góc quán rêu phong phóng cái nhìn bình thản ra ngòai cuộc sông náo nhiệt đang diễn ra xung quanh mình. Đôi lúc chỉ cần ngồi yên chẳng làm gì cả  và tận hưởng cũng thấy vui vui lòng   “Có bóng mùa thu thức ta lòng son muộn Một ngày về xuôi chân ghé Thăng Long buồn C...

hôm nay mình bỗng thấy rằng cuộc sống cần có những lúc nên điên rồ một tí. chính cái điên rồ xinh xắn ấy tạo nên cảm giác rồ men. Khi hai kẻ điên rồ gặp nhau => khả năng happy cao. Khi hai kẻ điên rồ lệch fa => khó chịu nhưng còn le lói những điểm giao thoa :p Khi điên rồ với ko điên rồ => có lẽ là tù túng :))))))))))