Chuyển đến nội dung chính

Cuộc đời cũng chẳng bao giờ quá tệ bạc.

Có lẽ, đến một lúc, mọi người sẽ không còn sợ những đau đớn mà mình sẽ trải qua trong đời nữa. Mỗi mất mát đều đồng nghĩa với sự đền đáp, chỉ là bạn có đủ nhãn quan để nhìn thấy thứ mình được nhận hay không.

Mọi sự trên đời đều có cái giá. Ngay cả những thứ tưởng chừng như “trên trời rơi xuống” như tài năng, sự nhạy cảm, nghị lực đều có quá trình được tạo ra của chúng. Mà thường thì những cái giá ấy nếu không phải đau đớn, cũng là chua và chát.

Với tài năng là 10 nghìn giờ. Tôi thường hỏi mọi người đã có ai nhìn thấy ngón chân của diễn viên múa ballet chưa? Nếu chưa thì có thể google ngay. Thứ các bạn tưởng là đẹp phải đánh đổi bằng cả thể xác như thế. Mọi người thường hay muốn những thứ một người được hưởng ở đỉnh cao danh vọng chứ không quan tâm một người phải trải qua những ngày tháng luyện tập trong khổ sở thế nào để leo lên được vị trí ấy. Danh vọng cũng chỉ là một cái áo choàng lông thú mà thiên hạ khoác lên mình những người thành công. Đằng sau lớp áo ấy là những bàn chân bàn tay rớm máu cùng những vết sẹo vẫn chưa lành, chính xác là cái giá của danh vọng, thì phần lớn mọi người lại không dám trả.

Những người có nghị lực phi thường là người đã trải qua khó khăn không biết bao nhiêu lần vẫn từ chối cúi đầu. Còn những người nhạy cảm và tinh tế, có lẽ cũng đã mất đi quá nhiều để rồi biết cách trân trọng từ những điều nhỏ nhất. Cả ngàn người có thể nói họ coi trọng gia đình, nhưng tôi có thể chắc chắn rằng những người cần gia đình nhất phải là những người không có đủ bố mẹ, hoặc lớn lên không có cả tuổi thơ lẫn tuổi trẻ.

Sau cùng, những cái giá ấy lại trở thành thứ tôi thích nhất ở cuộc sống. Cũng có thể coi đó như từng viên gạch lát trên con đường đi tới thành công của bạn. Chúng, cũng chỉ là một sự đánh đổi, chấp nhận trả giá hay không là ở bạn. Mọi cái giá đều công bằng.

Cuộc đời cũng chẳng bao giờ quá tệ bạc. Nếu nó lấy đi một thứ, nó sẽ mang đến một thứ khác. Lớn lên trong “không gì cả” dạy con người ta một bài học không thể mua bằng tiền. Đó là khi phải cố gắng một mình làm mọi thứ mọi mình mà sau lưng chỉ còn là bức tường, không có cả lựa chọn để bỏ cuộc, bạn chỉ được phép đối mặt và mạnh mẽ đấu tranh.

Tôi ở thời điểm này, cũng không còn quá sợ khi phải đón nhận những mất mát nữa, một phần vì… quen rồi. Một phần còn lại là đã nhìn thấy đủ để nhận ra vẻ đẹp của mất mát.

Câu hay nhất về bất hạnh mà tôi từng bắt gặp trong một bộ phim là:

“One day you’ll see that every wrong thing in life was right”. Dịch sát nghĩa nhất với văn cảnh lúc ấy sẽ là “Đến một ngày cậu sẽ thấy tất cả mọi điều bất hạnh trên đời xảy ra đều có lí do. Sau cùng, mọi thứ sẽ được đền đáp”.

Đến một ngày tất cả chịu đựng của bạn sẽ trở nên có ý nghĩa. Đừng bỏ cuộc trước thời điểm ấy.

- Lu -


(mình suu tam lại thôi)

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Mình cần !!!

Dạo này mình chợt nhận ra mình hay cảm thấy như bị rơi, rơi vào một vùng rất rỗng và loãng, loãng tới mức nó có thể hòa tan mình ra thành một thứ ko màu, ko mùi, ko vị, ko trọng lượng. Mình cứ lờ lững trôi vậy đó, mình ko sờ thấy, ko nhìn thấy, ko nắm bắt được chính con người mình. Tệ quá! mình nghĩ là mình đang cần một thứ, mình cần "lửa" Hôm nay đi ngang qua trang idesign, mình lại gặp thứ này. Có những lúc mình đã nghĩ rằng mình sẽ làm được cái gì đó tương tự thế.Chắc mình nên học cách tô màu cho cuộc sống giống như những người này. Ông Tây tô điểm khu giải tỏa Thủ Thiêm Khu cư xá An Khánh, Q.2,TP.HCM đang được giải tỏa chuẩn bị cho dự án hình thành khu đô thị mới Thủ Thiêm, nhưng những ngày gần đây xuất hiện nhiều hình ảnh tô điểm cho khung cảnh những căn nhà loang lổ bên đống đổ nát đỡ buồn tẻ . Theo người dân địa phương, những ngày qua có "ông Tây" đem màu tới tô điểm lên bức tường trống những hình ảnh dễ thương, vui mắt. Có những bức như lập thể, tr...

tháng 8 mùa thu, lá rơi vàng chưa nhỉ...

Bỗng nhiên lòng ngập tràn cảm xúc và câu hát dìu dặt đong đưa trong cái đầu của mình. Mình nghĩ rằng mình nên theo kịp và bắt nhịp với cảm xúc  của chính mình để mình còn cảm nhận chút nhẹ nhàng, thi vị, chút tinh tế của mùa hay của chính mình đây đang dâng lên, đang tràn về ùa ngập. Xung quang mình một chút thương yêu, một chút nhẹ nhàng bay bổng, một chút gì rất mong manh để mình khẽ lắng nghe câu hát  “Tháng tám mùa thu lá rơi vàng chưa nhỉ... Từ độ người đi thương nhớ âm thầm...” Đấy mình đang lắng nghe một điệu van xoay nhè nhẹ.àh ko mình nghĩ rằng là một điệu slow dịu dàng.  Những chiếc lá khẽ bay, xoay xoay đậu nhẹ trên bờ vai người. Nghe bài hát mình bỗng dưng thèm ngồi vào một góc quán rêu phong phóng cái nhìn bình thản ra ngòai cuộc sông náo nhiệt đang diễn ra xung quanh mình. Đôi lúc chỉ cần ngồi yên chẳng làm gì cả  và tận hưởng cũng thấy vui vui lòng   “Có bóng mùa thu thức ta lòng son muộn Một ngày về xuôi chân ghé Thăng Long buồn C...

hôm nay mình bỗng thấy rằng cuộc sống cần có những lúc nên điên rồ một tí. chính cái điên rồ xinh xắn ấy tạo nên cảm giác rồ men. Khi hai kẻ điên rồ gặp nhau => khả năng happy cao. Khi hai kẻ điên rồ lệch fa => khó chịu nhưng còn le lói những điểm giao thoa :p Khi điên rồ với ko điên rồ => có lẽ là tù túng :))))))))))