Chuyển đến nội dung chính

Tùy duyên....

tùy duyên....

4 tháng 7 2013 lúc 18:58
viết linh tinh một tẹo cho nó linh tinh.... tị
có một tị thôi mà fb cũng nuốt đáng ực rõ là ghét!

Sau mấy ngày oi nóng ko kìm hãm được cái tôi đòi hỏi... mình tu ừng ực mấy cốc nước đóng băng khiến cho giờ đây họng trở nên đau rát và sích sồn sột rõ chán... Chán là vì lúc này đây mình rất là hào hứng và hưng phấn với một khám phá và trải nghiệm mới (nói vậy cho to tát) ấy vậy mà lăn đùng ra ốm chả làm được... đành tự nhủ mình cần thêm chờ đợi lẩm nhẩm câu "dục tốc bất đạt" híc!  ko phải vội vàng làm gì mặc dù mình đã rùa lắm rồi.... Đành thả nghĩ về cái chữ “tùy duyên” mà mơ mà hi vọng 

Sáng nay thồ hai "bịch gạo" to tướng lao xuống phố làm luôn một đường chữ S từ lề phải sáng lề trái rồi lại về lề phải tránh cái taxi làm mấy bà nội chợ hốt cả hền, gạo cũng hốt cả hền... và mình cũng vậy... nhưng vẫn giữ được thái độ mỉnh cười cám ơn đoàn thể đã lắng lo... Tiếp tục chặng đường, vào trường làm thủ tục nhập học cho gạo vào lớp 6. Gạo vậymà vớ vẩn ăn may! Chả hiểu thế nào mà làm bài điểm cao ngoài mong đợi... cũng may đã được rèn luyện rồi nên tim mình ko có bị rớt lên rớt xuống bao giờ cả.... Rốt cục rồi gạo nào chả thành cơm cũng ko thể ép được thành gạo tám hay gại thái cho được... Và cũng vì vậy mà nhiều khi gạo mơ mộng quá đà khiến mình phải giật dây đặt về đúng vị trí. Cơm ngon tùy khẩu vị mỗi người... 

Sáng nay nhìn lịch tháng 7 mà lòng nhớ tháng 8 nắng hanh. Nắng treo mình trên những sợi vàng ngoài phố bỏng rát một niềm khắc khoải... vụt níu vụt buông.... Những âm thanh khô khốc, loẻng xoẻrng bao quanh mình... cảm giác là vậy... một sự trống trải đến khó tả... vừ sợ vừa thầm cảm ơn.... cảm ơn vì điều gì.... vì những gì đã đi qua.... Đó là những trải nghiệm..... là niềm vui là nỗi buồn là nụ cười là nước mắt là khoái lạc là khổ đau là tất cả những gì tạo nên cuộc sống.... Một cuộc sống với nhiều hỗn độn... ai may mắn thì tìm được quỹ đạo cho mình. Ai kém may hơn bám víu được vào một quỹ đạo nào đó và cố gắng hòa nhập trước những cơn gió phần phật muốn bứt tung mọi thứ.... và ai chưa tìm được quỹ đạo của mình cứ bay hoang hoải rồi va đập rồi rộn ràng rồi im ắng... 

Đôi lúc thấy mình như một bà đồng nát đi nhặt nhạnh về những mẩu vụn cảm xúc rồi gậm gậm nhấm nhấm ru mình dìu dặt như dở hơi... 

-------------
hứng tự nhiên tụt đến gót chân thôi đi về ạ!
có hứng lại úp...

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Mình cần !!!

Dạo này mình chợt nhận ra mình hay cảm thấy như bị rơi, rơi vào một vùng rất rỗng và loãng, loãng tới mức nó có thể hòa tan mình ra thành một thứ ko màu, ko mùi, ko vị, ko trọng lượng. Mình cứ lờ lững trôi vậy đó, mình ko sờ thấy, ko nhìn thấy, ko nắm bắt được chính con người mình. Tệ quá! mình nghĩ là mình đang cần một thứ, mình cần "lửa" Hôm nay đi ngang qua trang idesign, mình lại gặp thứ này. Có những lúc mình đã nghĩ rằng mình sẽ làm được cái gì đó tương tự thế.Chắc mình nên học cách tô màu cho cuộc sống giống như những người này. Ông Tây tô điểm khu giải tỏa Thủ Thiêm Khu cư xá An Khánh, Q.2,TP.HCM đang được giải tỏa chuẩn bị cho dự án hình thành khu đô thị mới Thủ Thiêm, nhưng những ngày gần đây xuất hiện nhiều hình ảnh tô điểm cho khung cảnh những căn nhà loang lổ bên đống đổ nát đỡ buồn tẻ . Theo người dân địa phương, những ngày qua có "ông Tây" đem màu tới tô điểm lên bức tường trống những hình ảnh dễ thương, vui mắt. Có những bức như lập thể, tr...

tháng 8 mùa thu, lá rơi vàng chưa nhỉ...

Bỗng nhiên lòng ngập tràn cảm xúc và câu hát dìu dặt đong đưa trong cái đầu của mình. Mình nghĩ rằng mình nên theo kịp và bắt nhịp với cảm xúc  của chính mình để mình còn cảm nhận chút nhẹ nhàng, thi vị, chút tinh tế của mùa hay của chính mình đây đang dâng lên, đang tràn về ùa ngập. Xung quang mình một chút thương yêu, một chút nhẹ nhàng bay bổng, một chút gì rất mong manh để mình khẽ lắng nghe câu hát  “Tháng tám mùa thu lá rơi vàng chưa nhỉ... Từ độ người đi thương nhớ âm thầm...” Đấy mình đang lắng nghe một điệu van xoay nhè nhẹ.àh ko mình nghĩ rằng là một điệu slow dịu dàng.  Những chiếc lá khẽ bay, xoay xoay đậu nhẹ trên bờ vai người. Nghe bài hát mình bỗng dưng thèm ngồi vào một góc quán rêu phong phóng cái nhìn bình thản ra ngòai cuộc sông náo nhiệt đang diễn ra xung quanh mình. Đôi lúc chỉ cần ngồi yên chẳng làm gì cả  và tận hưởng cũng thấy vui vui lòng   “Có bóng mùa thu thức ta lòng son muộn Một ngày về xuôi chân ghé Thăng Long buồn C...

hôm nay mình bỗng thấy rằng cuộc sống cần có những lúc nên điên rồ một tí. chính cái điên rồ xinh xắn ấy tạo nên cảm giác rồ men. Khi hai kẻ điên rồ gặp nhau => khả năng happy cao. Khi hai kẻ điên rồ lệch fa => khó chịu nhưng còn le lói những điểm giao thoa :p Khi điên rồ với ko điên rồ => có lẽ là tù túng :))))))))))