Chuyển đến nội dung chính

Ngày bình thường!


Sáng nay mình lại có một lọ hồng leo thắm màu đẹp, thơm cắm trong lọ cà fe đã hết. Chả hỉu sao mình cứ thích cắm hoa lung tung vậy. Ví dụ như ấm tích, cốc, ly, lọ cà fe hay lọ mứt đã hết, và thậm chí là cả bằng chai rượu :) mình thấy đẹp tuyệt vời. 

Chiều tối qua lại vật với cơn đau đầu - chắc hôm nào mình sẽ làm một quả đu đủ giống bài viết của anh ngocuong xem sao. Rời khỏi xe là mình ôm gốc cây cho cơm gạo về với đất mẹ :( híc!. Các con thì thào mẹ mệt, bạn Minh dính vào ôm ôm hít hít xoa xoa mẹ - mẹ iu nó quá! 

Vì mình mệt cả nhà được đi ngủ sớm, mình ko thể kèm bạn ộp học. Trời ah mình đang rất sôi sục với bạn này, bó tay, mất ngủ với bạn ý. Hôm nay kiểm tra toán một tiết mình hi vọng bạn ý ko chép nhầm đầu bài, ko tính lộn dòng, ko quên đơn vị, không lẫn lộn góc nọ với góc kia... híc!

Sáng nay mình bị tỉnh từ rất sớm, nằm mãi ko ngủ lại được với tay lấy điện thoại đặt chuông sợ ngủ lại quên giờ ko kịp dậy nấu ăn sáng, thế là nằm đọc mấy thứ trên mạng mà vẫn ko ngủ lại được chuyển sang nghĩ đủ thứ liên thiên.
Mình nghĩ xem nên hỗ trợ con như thế nào đây, nên nhờ cô giáo nào kèm cho sau giờ học vì mình biết một lời nói của cô với các bạn ý bằng cả trăm ngàn lời của mẹ. Rồi mình nghĩ xem nên cảm ơn người đã giúp đỡ cho con vào trường như thế nào giữ mối quan hệ ra làm sao vì sắp tới 20/11 rồi. Trời ơi quà cáp chân tình mình ko có ngại nhưng mình ngại nhất phải cài, cắm, dúi phong bì cho thầy cô. chị dâu bảo mình dở hơi, bạn mình bảo mình hâm đơ. Thôi chả nghĩ nữa...
Nghĩ chán chê tới con mình lại nghĩ qua mình. Xem mình nên sống như thế nào đây? sống như thế nào để mình thấy cân bằng? cuộc sống của mình đã thay đổi nhiều, suy nghĩ cũng thay đổi, cảm xúc cũng đổi... híc! có những cái mình thấy ok, như vậy cũng tốt nhưng lại có những thay đổi khiến mình hoang mang! chẹp! bối rối! đôi lúc mình thấy thèm cái vẻ ung dung tự tại của các bạn quá, mình thèm cái phơi phới yêu đời đến thế. Mình quăng nó vào góc nào rồi nhỉ? moi lại! moi lại! mình vẫn có thể hình dung được như có thể sờ mó cầm nắm nhưng xa tầm tay với.
Dạo này thấy mình giừ ghê gớm.
Mình muốn tìm lại cái ngày đã qua!

Nhận xét

  1. Sự dung dị , phá cách đôi khi cho mình cảm giác bình yên thanh thản hơn sự chau chuốt cắm hoa kiểu cách. Chị thích vậy đó.

    Trả lờiXóa
  2. Không lẽ em lại nghén nữa à ??? đùa chút thôi. Nếu đau đầu thường xuyên như thế , em nên kiểm tra lại Huyết áp của mình. Nôn ói đơn thuần có thể do đợt cúm chưa dứt gây kích thích hầu họng nên ói đó. Nếu chóng mặt ,ói thường xuyên, coi chừng rối loạn tiền đình. Em khai mau, chị chỉ thuốc em mua uống hết liền. Hihi

    Trả lờiXóa
  3. em cảm ơn chị hihi!
    em vẫn đang nghĩ là do em ngủ thiếu nên bị vậy. Để em theo dõi thêm thời gian nữa xem thế nào!
    Nhưng cũng có thể đấy ah. Dạo này em ko bị nhưng ngày trước thỉnh thoảng đang đứng bếp e lại thấy mình bồng bềnh như đang trên song biển - tưởng mình nhớ biển chứ :D

    Trả lờiXóa
  4. cái này làm em cứ liên thiên ý. nhưng mà e cung thích nó tự nhiên mộc mạc hơn :P

    Trả lờiXóa
  5. đọc thấy tràn trề một ham muốn ... ham muốn iu đời, iu chế chứ :X

    Trả lờiXóa
  6. Ý tưởng cắm hoa vào các loại bình cắm "lung tung" rất thú vị đấy.

    Mẹ ộp là người có nhiều ý tưởng sáng tạo, chắc sẽ đi tiếp ngon lành chứ không cần lật giở lại những ngày đã qua đâu. Lại có Ộp với Oạp luôn tiếp sức bên cạnh nữa thì lo gì đúng không?

    Trả lờiXóa
  7. Những thay đổi mà làm mình hoang mang,bối rối , là những thay đổi khác thường.Đôi khi nó làm ta nhìn cuộc sống nhàn nhạt hàng ngày trở lên sinh động.Giống như em cắm hoa ấy, em không cắm vào những cái bình đẹp đẽ , khuôn sáo mà mọi người vẫn thường cắm.Em cắm hoa vào những vật dụng tưởng chừng như đã bỏ đi ấy , tự nhiên em có được một ấn tượng thị giác hoàn toàn khác lạ , độc đáo , không giống ai, nó làm em thỏa mãn vì vẻ đẹp tươi mới trong một không gian cũ.

    Trả lờiXóa
  8. hị! nàng ơi yêu đời mà ko ham thì thôi toi rồi :)

    Trả lờiXóa
  9. hỏng phất phanh rồi nên cứ thế ma lao phằm phằm. thế là đi thôi chị ạh!

    Trả lờiXóa

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Mình cần !!!

Dạo này mình chợt nhận ra mình hay cảm thấy như bị rơi, rơi vào một vùng rất rỗng và loãng, loãng tới mức nó có thể hòa tan mình ra thành một thứ ko màu, ko mùi, ko vị, ko trọng lượng. Mình cứ lờ lững trôi vậy đó, mình ko sờ thấy, ko nhìn thấy, ko nắm bắt được chính con người mình. Tệ quá! mình nghĩ là mình đang cần một thứ, mình cần "lửa" Hôm nay đi ngang qua trang idesign, mình lại gặp thứ này. Có những lúc mình đã nghĩ rằng mình sẽ làm được cái gì đó tương tự thế.Chắc mình nên học cách tô màu cho cuộc sống giống như những người này. Ông Tây tô điểm khu giải tỏa Thủ Thiêm Khu cư xá An Khánh, Q.2,TP.HCM đang được giải tỏa chuẩn bị cho dự án hình thành khu đô thị mới Thủ Thiêm, nhưng những ngày gần đây xuất hiện nhiều hình ảnh tô điểm cho khung cảnh những căn nhà loang lổ bên đống đổ nát đỡ buồn tẻ . Theo người dân địa phương, những ngày qua có "ông Tây" đem màu tới tô điểm lên bức tường trống những hình ảnh dễ thương, vui mắt. Có những bức như lập thể, tr...

tháng 8 mùa thu, lá rơi vàng chưa nhỉ...

Bỗng nhiên lòng ngập tràn cảm xúc và câu hát dìu dặt đong đưa trong cái đầu của mình. Mình nghĩ rằng mình nên theo kịp và bắt nhịp với cảm xúc  của chính mình để mình còn cảm nhận chút nhẹ nhàng, thi vị, chút tinh tế của mùa hay của chính mình đây đang dâng lên, đang tràn về ùa ngập. Xung quang mình một chút thương yêu, một chút nhẹ nhàng bay bổng, một chút gì rất mong manh để mình khẽ lắng nghe câu hát  “Tháng tám mùa thu lá rơi vàng chưa nhỉ... Từ độ người đi thương nhớ âm thầm...” Đấy mình đang lắng nghe một điệu van xoay nhè nhẹ.àh ko mình nghĩ rằng là một điệu slow dịu dàng.  Những chiếc lá khẽ bay, xoay xoay đậu nhẹ trên bờ vai người. Nghe bài hát mình bỗng dưng thèm ngồi vào một góc quán rêu phong phóng cái nhìn bình thản ra ngòai cuộc sông náo nhiệt đang diễn ra xung quanh mình. Đôi lúc chỉ cần ngồi yên chẳng làm gì cả  và tận hưởng cũng thấy vui vui lòng   “Có bóng mùa thu thức ta lòng son muộn Một ngày về xuôi chân ghé Thăng Long buồn C...

hôm nay mình bỗng thấy rằng cuộc sống cần có những lúc nên điên rồ một tí. chính cái điên rồ xinh xắn ấy tạo nên cảm giác rồ men. Khi hai kẻ điên rồ gặp nhau => khả năng happy cao. Khi hai kẻ điên rồ lệch fa => khó chịu nhưng còn le lói những điểm giao thoa :p Khi điên rồ với ko điên rồ => có lẽ là tù túng :))))))))))