Dạo này mình chợt nhận ra mình hay cảm thấy như bị rơi, rơi vào một vùng rất rỗng và loãng, loãng tới mức nó có thể hòa tan mình ra thành một thứ ko màu, ko mùi, ko vị, ko trọng lượng. Mình cứ lờ lững trôi vậy đó, mình ko sờ thấy, ko nhìn thấy, ko nắm bắt được chính con người mình. Tệ quá! mình nghĩ là mình đang cần một thứ, mình cần "lửa" Hôm nay đi ngang qua trang idesign, mình lại gặp thứ này. Có những lúc mình đã nghĩ rằng mình sẽ làm được cái gì đó tương tự thế.Chắc mình nên học cách tô màu cho cuộc sống giống như những người này. Ông Tây tô điểm khu giải tỏa Thủ Thiêm Khu cư xá An Khánh, Q.2,TP.HCM đang được giải tỏa chuẩn bị cho dự án hình thành khu đô thị mới Thủ Thiêm, nhưng những ngày gần đây xuất hiện nhiều hình ảnh tô điểm cho khung cảnh những căn nhà loang lổ bên đống đổ nát đỡ buồn tẻ . Theo người dân địa phương, những ngày qua có "ông Tây" đem màu tới tô điểm lên bức tường trống những hình ảnh dễ thương, vui mắt. Có những bức như lập thể, tr...
Ăn chút ...nhớ đi cho đỡ thèm.:D
Trả lờiXóaMỗi ngày nêm một chút yêu vào là nhớ liền liền, nhớ suốt đời à...Hì hì
Trả lờiXóaGì thế?
Trả lờiXóaSao rên thốngthiết nhờ.
Trả lờiXóaSực nhớ : "Nỗi nhớ có lông màu gì?"
Trả lờiXóahaha
tưởng thèm gì, thèm món này chả ngon đâu...:))))
Trả lờiXóa@ atan: biết thế nhưng lại là món cần :)
Trả lờiXóa@ Pa: màu cầu vồng pa hén!
@ ngoccuong: sao a thảng thốt vậy?
@ AM ơi dạy e cách thêm
@ zom oi thống thieezt thế đã đủ xdooj nhớ chưa?
@ giang ho cho em cong thức món đấy. nhé :)