Chuyển đến nội dung chính

...

Rời khỏi Hà Nội. Đơn giản chỉ là một chuyến nghỉ ngơi trốn khỏi cái sự chen chúc, náo nhiệt và ồn ào của thành phố. Nhà mình thường có những chuyến đi như vậy, những chuyến đi thật giản đơn.

Chiếc xe gia đình bé nhỏ đưa cả nhà về vùng quê, đi qua những ruộng ngô đang thụ phấn (ông nội bọn trẻ bảo thế chứ mình có biết đâu). Ruộng ngô với những tầng sắc màu khác nhau đan xen đẹp mắt. Rồi xe lại đi qua những ruộng lúa xanh mượt, vườn sắn um tùm của vùng đất bồi phì nhiêu chạy dọc theo dòng sông Đà. Dòng sông giờ đây đã trở nên hiền hòa có vẻ hơi mềm mại bởi sự hùng vĩ và dữ dằn của nó đã bị những công trình thủy điện đánh cắp rồi.
Mình trôi qua những triền đê lưng lửng ngang trời cỏ may đan cả vào mây, yên bình! yên bình lắm! vậy mà mình lại cứ tự quăng mình lên nóc xe cho gió đùa, gió nghịch, gió tung lên hạ xuông nâng nưu và tàn nhẫn hết sức thất thường.

Chuyến đi như ko định trước cứ ra đường và đi. Tránh những nơi phải chen chân chật chội. Nhà mình lái xe lên Phú Thọ, rẽ vào khu tắm khoáng Thanh Thủy Resot. Mục đích vào chỉ để tắm chút thôi vì biết rằng những ngày này sẽ chẳng còn phòng trống nếu ko book trước từ Hà Nội. Dạo này, nhà mình có vẻ như nghiền tắm khoáng nóng. Đây là lần thứ 3 trải nghiệm cái cảm giác tắm nước thiên nhiên này. Thú thật là được ngâm trong cái thứ nước đó cảm giác hết sức khoan khoái và thư giãn. Bể khoáng nóng sực và thoảng mùi đặc trưng hôi hôi của cái thứ nước sôi hút lên từ lòng đất.

Mình khám phá ra cái mùi hôi này từ lần đi Tuyên Quang. Sáng thức giậy chui vào nhà tắm minh lẩm bẩm sao ở đây mới sáng mà họ để cái cống hôi thế, mở nước ra xả cống mãi chả hết, cuối cùng phát hiện được đó là mùi nước khoáng. Nhà dân ở đây họ kinh doanh dịch vụ nước khoáng nhan nhản, họ thiết kế đường nước khoáng nóng chạy thẳng vào vòi nóng như nước dùng sinh hoạt hàng ngày. Mình nghĩ họ sướng quá chả phải tốn tiền bình nước nóng như trên HN. Thế là hò từ ông đến cháu đi ngâm hết. Bọn trẻ con la oai oải, bịt mũi eo hôi quá con ko ngâm đâu. Mình thì khoan khoái reo mình vào bồn tắm. Ôi cha mẹ ơi! rất thích! Sau khi ngâm chán chê thỏa mãn rồi mình mới hát hiện ra mấy cái nhẫn bạc của mình bị thứ nước ấy làm cho hoen ố đen xì như mới đem ra cạo gió. Híc! Ông an ủi như vậy mới đúng là nước khoáng nguyên chất mới bơm từ lòng đất lên. Ko biết có phải ko nhỉ? An ủi thế!

Lần thứ hai, ở Tiên Lãng - Hải phòng, ở đây chỉ nghe cái tên, cái nhãn, cái mác gắn vào nước chứ chả có cảm nhận gì. Được cái dịch vụ khá đắt và đầu tư cảnh quan tạm ổn.  Còn lần thứ 3 là đây - Thanh Thủy, mình thấy được. Cảm nhận được cái thứ nước ấy, khoan khoái sau khi ngâm, cảnh quan bình thường, không gian hơi chật.
 
Rời khỏi Thanh Thủy, biết đi đâu nhỉ? phải tìm một nơi yên tình có thể nghỉ thoải mái mà các con ko chê là ở đây zởm thế. Nhà mình chạy về Khách sạn Bãi Bằng, lần trước đã nghỉ ở đấy một lần tính kể lại mà chưa kịp. Ở đây ko được như các resot đắt tiền nhưng có những điều hết sức thú vị, nhất là với các con mình. Khách sạn nằm nguyên trên một quả đồi, trước đây vốn là nơi ở của chuyên gia Thụy Điển sang hợp tác, giúp đỡ VN trong nền công nghiệp giấy. Vì nằm trên một quả dồi nên Khách sạn rất nhiều cây xanh, những ngôi nhà được xây theo phong cách của người châu âu trên sứ nhiệt đới hết sức là hợp lý, thoáng mát mà lại vẫn kín đáo ko bí rị như dân mình xây cất. Đa phần nhà được dựng bằng gỗ, một vài dãy nhà xây bằng khung tường chắc chắn và bên trong sử dụng gỗ làm tường phụ. Khách sạn dễ chừng dến vài chục năm.
Vào đây sẽ có một vài sự lựa chọn, thứ nhất nhà kiểu biệt thự, độc lật nguyên một căn rất rộng có bếp, phòng ngủ, phòng khách ở được khoảng 8 người ; thứ hai nhà kiểu căn hộ ở được một gia đình - nhà mình ở đây- và cuối cùng là ở ngắn trong ngày chắc nhà này xuống cấp hơn, mình ko vào ko biết. Khu biệt thự thì long lanh nhất.
Con trai bảo mẹ ơi ở đây con có cảm giác giống như ở nhà mình vậy, ở mãi cũng được.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Mình cần !!!

Dạo này mình chợt nhận ra mình hay cảm thấy như bị rơi, rơi vào một vùng rất rỗng và loãng, loãng tới mức nó có thể hòa tan mình ra thành một thứ ko màu, ko mùi, ko vị, ko trọng lượng. Mình cứ lờ lững trôi vậy đó, mình ko sờ thấy, ko nhìn thấy, ko nắm bắt được chính con người mình. Tệ quá! mình nghĩ là mình đang cần một thứ, mình cần "lửa" Hôm nay đi ngang qua trang idesign, mình lại gặp thứ này. Có những lúc mình đã nghĩ rằng mình sẽ làm được cái gì đó tương tự thế.Chắc mình nên học cách tô màu cho cuộc sống giống như những người này. Ông Tây tô điểm khu giải tỏa Thủ Thiêm Khu cư xá An Khánh, Q.2,TP.HCM đang được giải tỏa chuẩn bị cho dự án hình thành khu đô thị mới Thủ Thiêm, nhưng những ngày gần đây xuất hiện nhiều hình ảnh tô điểm cho khung cảnh những căn nhà loang lổ bên đống đổ nát đỡ buồn tẻ . Theo người dân địa phương, những ngày qua có "ông Tây" đem màu tới tô điểm lên bức tường trống những hình ảnh dễ thương, vui mắt. Có những bức như lập thể, tr...

tháng 8 mùa thu, lá rơi vàng chưa nhỉ...

Bỗng nhiên lòng ngập tràn cảm xúc và câu hát dìu dặt đong đưa trong cái đầu của mình. Mình nghĩ rằng mình nên theo kịp và bắt nhịp với cảm xúc  của chính mình để mình còn cảm nhận chút nhẹ nhàng, thi vị, chút tinh tế của mùa hay của chính mình đây đang dâng lên, đang tràn về ùa ngập. Xung quang mình một chút thương yêu, một chút nhẹ nhàng bay bổng, một chút gì rất mong manh để mình khẽ lắng nghe câu hát  “Tháng tám mùa thu lá rơi vàng chưa nhỉ... Từ độ người đi thương nhớ âm thầm...” Đấy mình đang lắng nghe một điệu van xoay nhè nhẹ.àh ko mình nghĩ rằng là một điệu slow dịu dàng.  Những chiếc lá khẽ bay, xoay xoay đậu nhẹ trên bờ vai người. Nghe bài hát mình bỗng dưng thèm ngồi vào một góc quán rêu phong phóng cái nhìn bình thản ra ngòai cuộc sông náo nhiệt đang diễn ra xung quanh mình. Đôi lúc chỉ cần ngồi yên chẳng làm gì cả  và tận hưởng cũng thấy vui vui lòng   “Có bóng mùa thu thức ta lòng son muộn Một ngày về xuôi chân ghé Thăng Long buồn C...

hôm nay mình bỗng thấy rằng cuộc sống cần có những lúc nên điên rồ một tí. chính cái điên rồ xinh xắn ấy tạo nên cảm giác rồ men. Khi hai kẻ điên rồ gặp nhau => khả năng happy cao. Khi hai kẻ điên rồ lệch fa => khó chịu nhưng còn le lói những điểm giao thoa :p Khi điên rồ với ko điên rồ => có lẽ là tù túng :))))))))))