Dạo này mình chợt nhận ra mình hay cảm thấy như bị rơi, rơi vào một vùng rất rỗng và loãng, loãng tới mức nó có thể hòa tan mình ra thành một thứ ko màu, ko mùi, ko vị, ko trọng lượng. Mình cứ lờ lững trôi vậy đó, mình ko sờ thấy, ko nhìn thấy, ko nắm bắt được chính con người mình. Tệ quá! mình nghĩ là mình đang cần một thứ, mình cần "lửa" Hôm nay đi ngang qua trang idesign, mình lại gặp thứ này. Có những lúc mình đã nghĩ rằng mình sẽ làm được cái gì đó tương tự thế.Chắc mình nên học cách tô màu cho cuộc sống giống như những người này. Ông Tây tô điểm khu giải tỏa Thủ Thiêm Khu cư xá An Khánh, Q.2,TP.HCM đang được giải tỏa chuẩn bị cho dự án hình thành khu đô thị mới Thủ Thiêm, nhưng những ngày gần đây xuất hiện nhiều hình ảnh tô điểm cho khung cảnh những căn nhà loang lổ bên đống đổ nát đỡ buồn tẻ . Theo người dân địa phương, những ngày qua có "ông Tây" đem màu tới tô điểm lên bức tường trống những hình ảnh dễ thương, vui mắt. Có những bức như lập thể, tr...
đổi máy đi...
Trả lờiXóaCơ hội bùng việc kìa
Trả lờiXóaSợ nhất mình câm (hẳn) í chứ.
Trả lờiXóaVote cái còm này.:D
Trả lờiXóa...Câm...Ặc ...ôi...đau khổ là đúng rùi...
Trả lờiXóa:))
e ko o lam viec duoc o may nguoi khac - la the chu
Trả lờiXóacâm thôi mà z, vẫn hành động bình thường
Trả lờiXóađôi khi mình vẫn phải "câm" may mà ko hẳn :P chị nhỉ
Trả lờiXóasướng!
Trả lờiXóaồ thế này là khủng khíp đó ajh hehe
Trả lờiXóaMáy tính đã khò nước muối cho trong trẻo :)
Trả lờiXóaMáy câm thế này thì đau khổ thật :-)
Trả lờiXóa