Dạo này mình chợt nhận ra mình hay cảm thấy như bị rơi, rơi vào một vùng rất rỗng và loãng, loãng tới mức nó có thể hòa tan mình ra thành một thứ ko màu, ko mùi, ko vị, ko trọng lượng. Mình cứ lờ lững trôi vậy đó, mình ko sờ thấy, ko nhìn thấy, ko nắm bắt được chính con người mình. Tệ quá! mình nghĩ là mình đang cần một thứ, mình cần "lửa" Hôm nay đi ngang qua trang idesign, mình lại gặp thứ này. Có những lúc mình đã nghĩ rằng mình sẽ làm được cái gì đó tương tự thế.Chắc mình nên học cách tô màu cho cuộc sống giống như những người này. Ông Tây tô điểm khu giải tỏa Thủ Thiêm Khu cư xá An Khánh, Q.2,TP.HCM đang được giải tỏa chuẩn bị cho dự án hình thành khu đô thị mới Thủ Thiêm, nhưng những ngày gần đây xuất hiện nhiều hình ảnh tô điểm cho khung cảnh những căn nhà loang lổ bên đống đổ nát đỡ buồn tẻ . Theo người dân địa phương, những ngày qua có "ông Tây" đem màu tới tô điểm lên bức tường trống những hình ảnh dễ thương, vui mắt. Có những bức như lập thể, tr...
về cơ bản là rất lạc! :(
Trả lờiXóaGì thế?
Trả lờiXóaRách quần hay rách áo à?
Trả lờiXóa:D
Từ này tượng thanh hay tượng hình nhể? Hiii
Trả lờiXóarối rắm...
Trả lờiXóaTò mò quá cơ :-)
Trả lờiXóada! ko có gì ạh :)
Trả lờiXóabước qua là được :)
rách cái khác ah! ;)
Trả lờiXóatrừu tượng thì đúng hơn
Trả lờiXóarắm rối! hết!
Trả lờiXóatò mò tức là ko có gì ạh :)
Trả lờiXóaHehe, làm tớ nhớ thời đi học, khi học thể dục, cô em kia nhảy xa, hăng quá lên nó kêu cái sẹt. Rách bố nó cái quần.
Trả lờiXóađiện hử...
Trả lờiXóavà thế là anh ...
Trả lờiXóa:)
điện từ ý ;)
Trả lờiXóaớ
Trả lờiXóa