Chuyển đến nội dung chính

chuyên môn và không chuyên môn :D

mẹ ơi Minh đố mẹ nhé!
Minh đố mẹ tại sao người bình thường lại thắng người có võ
tức là người không biết võ lại thắng người có võ uỵch uỵch uỵch thế này này
mẹ: :) :P thế àh! sao giỏi thế nhỉ
mẹ chịu chưa?
sao nhỉ?
...
...
lời giải của Minh:

có ai đoán nổi không hở trời
...

lài lỉ nên hé lộ một tí thôi nhé
võ mồm thế nào? :"P
........................
ợh! ợh!

:D mẹ chịu chưa? Minh nói nhé?
MỒM THỐI  mẹ ạh! hàà.... một cái là có võ chạy luôn
(hà hơi ý)

hihi! thế thì sợ quá! chạy thật!

mẹ thấy đúng ko?
đúng ko?


Nhận xét

  1. Hiiii, nói đi cho đỡ tò mò

    Trả lờiXóa
  2. Như ngừ nhớ thì phán dzằng số đỏ nhể

    Trả lờiXóa
  3. để xem người lớn khác trẻ con thế nào :D

    Trả lờiXóa
  4. Minh mon men mách mẹ, mẹ Minh mắng Minh mặt mo, Minh mắng mẹ mặt mẹt... (không phải Minh nhà opoap đâu nhá...)

    Trả lờiXóa
  5. Hihi haha. (nói thầm đi mà mẹ op)

    Trả lờiXóa
  6. đề nghị mẹ hem câu còm nhá

    Trả lờiXóa
  7. Võ mồm công fu, hiahiahia. Minh là giacatluong đại chiến chudu rồi

    Trả lờiXóa
  8. Trong các loại cong fu, thượng thừa như Quách Tỉnh, Hồng Thất công mà cũng phải nhờ võ mồm của Hoàng Dung mí thắng được Tây độc, hiiiii

    Trả lờiXóa
  9. hức! thôi để em ke not cho ma cuoi kha kha roi ngu cho ngon.
    những ngài cao siêu vợi mẹ cháu mịt mù. (đành phải thú nhận) :(

    Trả lờiXóa
  10. hem đâu! dốt nhất môn "thể thao" này vì ko kiên nhẫn được :D

    Trả lờiXóa
  11. Hum nào thơm cái má phúng phính cái nhỉ!

    Trả lờiXóa
  12. Qua xin sư phụ Minh chiêu mồm thối. Dạo này mình toàn bị họ phun chiêu này, loạn hết cả

    Trả lờiXóa
  13. :) kiki! thông cảm đê!
    dự trữ kẹo cao su đi nhé! ;)

    Trả lờiXóa
  14. Võ mồm cũng là một loại chiến tranh nhưng nhỡ ra nó không sợ võ mồm nó uýnh thật thì chiens tranh võ mồm thua. Nhưng phát hiện của Minh dù sao cũng thú vị đấy!

    Trả lờiXóa
  15. Nín thở thì mất hết công lực. Mình uýnh thì mình vẫn uýnh, nhưng mình "bíbí mật bất ngờ" nghĩa là mình không nói ra , đánh địch lúc địch không phòng ngự, phá địch khi địch chưa sẵn sàng. Minh chơi võ mồm thế là Minh chơi kiểu Tàu rồi. Mà Tàu chưa bao giờ thắng ai, chỉ già mồm thôi. Chơi kiểu VN, không chơi kiểu Tàu. Tàu thua vì võ mồm

    Trả lờiXóa
  16. gọi là đánh lén :D

    nghe anh cho lạc quan vậy - cái này chính trị quá - võ mồm ăn hiếp mình cực kỳ luôn :D

    Trả lờiXóa
  17. Chẳng cần lạc quan đâu. Chưa bao giờ Viêt nam thawngd ngoại bang bằng cách "đánh lén" cả, toàn thắng bằng đánh ngang mặt,m "trúc chẻ, ngói tan", thaaqmj chí thăng như trong trậ Lý Thường Kiệt tập kích uýnh nó trước khi nó chưa kịp uýnh mình. Nhưng trận ấy, cụ Lý có mỗi 10 vạn quân, cụ có đến 40 vạn daan binh đi theo. Ôi lòng dân! Chỉ thua khi mất lòng dân thôi!

    Trả lờiXóa

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Mình cần !!!

Dạo này mình chợt nhận ra mình hay cảm thấy như bị rơi, rơi vào một vùng rất rỗng và loãng, loãng tới mức nó có thể hòa tan mình ra thành một thứ ko màu, ko mùi, ko vị, ko trọng lượng. Mình cứ lờ lững trôi vậy đó, mình ko sờ thấy, ko nhìn thấy, ko nắm bắt được chính con người mình. Tệ quá! mình nghĩ là mình đang cần một thứ, mình cần "lửa" Hôm nay đi ngang qua trang idesign, mình lại gặp thứ này. Có những lúc mình đã nghĩ rằng mình sẽ làm được cái gì đó tương tự thế.Chắc mình nên học cách tô màu cho cuộc sống giống như những người này. Ông Tây tô điểm khu giải tỏa Thủ Thiêm Khu cư xá An Khánh, Q.2,TP.HCM đang được giải tỏa chuẩn bị cho dự án hình thành khu đô thị mới Thủ Thiêm, nhưng những ngày gần đây xuất hiện nhiều hình ảnh tô điểm cho khung cảnh những căn nhà loang lổ bên đống đổ nát đỡ buồn tẻ . Theo người dân địa phương, những ngày qua có "ông Tây" đem màu tới tô điểm lên bức tường trống những hình ảnh dễ thương, vui mắt. Có những bức như lập thể, tr...

tháng 8 mùa thu, lá rơi vàng chưa nhỉ...

Bỗng nhiên lòng ngập tràn cảm xúc và câu hát dìu dặt đong đưa trong cái đầu của mình. Mình nghĩ rằng mình nên theo kịp và bắt nhịp với cảm xúc  của chính mình để mình còn cảm nhận chút nhẹ nhàng, thi vị, chút tinh tế của mùa hay của chính mình đây đang dâng lên, đang tràn về ùa ngập. Xung quang mình một chút thương yêu, một chút nhẹ nhàng bay bổng, một chút gì rất mong manh để mình khẽ lắng nghe câu hát  “Tháng tám mùa thu lá rơi vàng chưa nhỉ... Từ độ người đi thương nhớ âm thầm...” Đấy mình đang lắng nghe một điệu van xoay nhè nhẹ.àh ko mình nghĩ rằng là một điệu slow dịu dàng.  Những chiếc lá khẽ bay, xoay xoay đậu nhẹ trên bờ vai người. Nghe bài hát mình bỗng dưng thèm ngồi vào một góc quán rêu phong phóng cái nhìn bình thản ra ngòai cuộc sông náo nhiệt đang diễn ra xung quanh mình. Đôi lúc chỉ cần ngồi yên chẳng làm gì cả  và tận hưởng cũng thấy vui vui lòng   “Có bóng mùa thu thức ta lòng son muộn Một ngày về xuôi chân ghé Thăng Long buồn C...

hôm nay mình bỗng thấy rằng cuộc sống cần có những lúc nên điên rồ một tí. chính cái điên rồ xinh xắn ấy tạo nên cảm giác rồ men. Khi hai kẻ điên rồ gặp nhau => khả năng happy cao. Khi hai kẻ điên rồ lệch fa => khó chịu nhưng còn le lói những điểm giao thoa :p Khi điên rồ với ko điên rồ => có lẽ là tù túng :))))))))))