Chuyển đến nội dung chính

Buổi sáng ngày cuối năm...

Tối qua mình chở về nhà với thân thể mệt mỏi ra rời bải hoải. Hức! Hai cái vai như đang đeo rất nhiều rất nhiều những tảng đá to và nặng.
Trời! lúc đó mình chỉ ao ước được  đứng tắm trong làn nước ấm từ vòi hoa sen, được cái vòi nước ấm áp đấm đấm, thơm thơm và bắn tung tóe; ước được nằm dài và có người xoa xoa, bóp bóp. Hức! nhưng mình chỉ được thỏa mãn chút xíu sau khi đã hò hét thằng con học bài, dọn dẹp và rửa ráy hết đống bát đĩa, sau khi đã tắm rửa cho bạn Ọap, sau khi đã quay một đống đồ dơ bẩn bị dồn nén suốt hai ngày hôm nay.
Mình chỉ được thỏa mãn bởi hai đệ tử miễn cưỡng bóp cho 5 cái mỗi vai mà lại phải trả công bằng việc đọc 3 câu chuyện. Hức! Xong nhiệm vụ mình mệt nhòai nằm như chết rồi, thân thể đau dừ như vừa bị tra tấn.
Sáng nay mình trở dậy với cái nhiệm vụ hết sức cao cả là đưa con đi học. Sực nhớ là tối qua đã vét sạch đến đồng tiền cuối cùng trong túi để mua thuốc. Dạo này chắc mình đangh hơi điên nên hay ốm. Giống như kiểu mê chị bán thuốc, ko gặp là nhớ không chịu được. Hức! (nhắc đến thuốc phải dừng để đi uống đã ko quên mất- tính hay quên những thứ cần nhớ và hay nhớ những cái cần quên - đến là khổ).
Vì sạch sẽ nên phải cho con ăn sáng ở nhà. Và ăn sáng ở nhà như là một cực hình với mình. Ko phải lười nấu, ko phải lười phục vụ mà là vì mình sẽ bị cáu điên lên với cái vẻ lờ đờ, chậm rãi của thằng nhóc.  Dòng máu điên loạn sục sôi, nó cứ làm như mình mới là người đi học và mình mới phải vội vàng. Thế là hò hét, nịnh nọt, gào rú và cả vũ lực nữa hai mẹ con mới ra khỏi nhà. Đến nơi nó còn bảo “Cổng trường con đông thế kia mà mẹ bảo muộn” Hức! Chả chịu hỉu rì hết!
Hiếm hoi lắm mới có buổi đến VP sớm. Cửa vẫn khóa. Hức! đúng hôm nay bác BV lại đi muộn.
Thế là khóa ko có, tiền ko có. Đứng trồng cây trước cửa như lẽ thường phải là như thế, thấy sao giống con trùng trục thế này. Hức!
Cái Ngân hàng di động của mình biến đi đằng nào rồi ???
Chẹp! Lục lọi tất cả các ngăn rộng ngăn hẹp, tất cả các loại túi áo, túi quần. Nói tóm lại là lục lại tất cả những cái gì có khả năng chứa đựng may ra còn sót lại cái gì chăng!!! Sự kiên nhẫn, tỉ mỉ được trả công bằng 3 tờ năm ngàn đồng cũ kỹ từ bao giờ. Niềm vui he hé!
Chợt thấy mình thấy mình vẫn là người hạnh phúc!
:)
Ngày cuối năm rồi!
Một năm mới lại mở ra với những vòng quay điên loạn. Điên thế nào cũng được những mình cần điên có trật tự ;)
Mọi người cao xiêu nhiều lắm. Nhiều dự án, nhiều ước vọng, nhiều mục đích, nhiều kế hoạch.
Còn mình chẳng đặt ra điều gì. Chắc mình tầm thường và trần tục quá mình cứ chỉ loay hoay với với cái tình thôi. Mình chỉ cần tình ấm nồng và suôn sẻ.  Ấm nồng và suôn sẻ thì có leo núi hay trèo vực mình cũng làm. Hức! khộ thế!

Nhận xét

  1. Năm mới chúc em toại nguyện với những gì đang ước hén.

    Trả lờiXóa
  2. Ối zời, xui ui, ở đâu có tình ấm nồng và suôn sẻ, xui méc em mí nhá, số em cũng nà số khộ mừ, hự

    Ối zời, đau bụng quá, mỏi cơ miệng quá xá xui ạ, lúc nào em vác ví đến vp xui, xui coaching cho em vụ Slink và vụ điên có trật tự nhá! Á á!

    Năm mới kính chúc gia đình con rể tui ngày càng trật tự, kỷ cương và khuôn khổ ạ! :)))))))

    Trả lờiXóa
  3. Cuối năm rồi, sẽ close tất cả những gì không vui kiểu như ốm yếu hay là thiếu xiền... để open một năm mới đầy niềm vui, may mắn và thành đạt nhé.

    P/s: Giữ lại một chút "điên điên khùng khùng", vì đó là cá tính riêng rất thú vị mà.

    Trả lờiXóa
  4. Hức hức, ta giờ còn mất năng lực hành vi cơ.

    Trả lờiXóa
  5. Trưa nay sau khi hét thằng con về tội ba ngày mua 8 bút thì quên usb ở nhà. Công thức trưa gõ đề đi tong, giờ cắm mặt nghe chựi, hụ hụ hụ

    Trả lờiXóa
  6. huhu...bị boss quản chặt thế, ..., chúc năm mới ấm nồng và suôn sẻ nhé...

    Trả lờiXóa
  7. Hi! em cũng mong anh năm mới luôn vui vẻ

    Trả lờiXóa
  8. phải cho người ta ước mơ chứ!

    mang ví đến coaching đi. Khộ! nghịc lý lắm
    :D

    đón năm mới xì gòn vui rồi nhé :)

    Trả lờiXóa
  9. hihj em cám ơn chị!

    nhưng mà nhiều lúc "điên điên, khùng khùng" thì mệt lắm ý ạh! em bỏ cá tính :D

    Trả lờiXóa
  10. làm chủ hành vi nên giờ này em vẫn đang cày cuốc này!
    hức! làm sao giờ

    Trả lờiXóa

  11. cẩn thận kẻo hóc đấy :))))

    Trả lờiXóa
  12. khổ nhỉ! :)
    người ta gọi là đau khổ trong sự sung sướng :D

    cứ ước mơ thế anh ạh. Đời sóng gió bíet thế.
    :)

    Trả lờiXóa
  13. Ta vào đây xì pam cho quá trình cày cuốc kia bị xì lâu, hí hí

    Trả lờiXóa
  14. em vẫn phải ngồi cafe một mình, huhu :))
    Nên lại vào xì pam típ :D

    Lát về gửi giúp tui mí cái Muah, muah vào cái má bầu bĩnh của Oap nhá!

    Trả lờiXóa
  15. Năm nay sẽ thư thái và nồng nàn hơn nữa nhé!

    Trả lờiXóa
  16. Đã hết nhớ chị bán thuốc chưa nào ? Thích nhất cái hình nha

    Trả lờiXóa
  17. em sẽ cố gắng và phấn đấu :D

    Trả lờiXóa
  18. chuyển nhớ cái khác rồi chị ạh
    hịhị!

    Trả lờiXóa

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Mình cần !!!

Dạo này mình chợt nhận ra mình hay cảm thấy như bị rơi, rơi vào một vùng rất rỗng và loãng, loãng tới mức nó có thể hòa tan mình ra thành một thứ ko màu, ko mùi, ko vị, ko trọng lượng. Mình cứ lờ lững trôi vậy đó, mình ko sờ thấy, ko nhìn thấy, ko nắm bắt được chính con người mình. Tệ quá! mình nghĩ là mình đang cần một thứ, mình cần "lửa" Hôm nay đi ngang qua trang idesign, mình lại gặp thứ này. Có những lúc mình đã nghĩ rằng mình sẽ làm được cái gì đó tương tự thế.Chắc mình nên học cách tô màu cho cuộc sống giống như những người này. Ông Tây tô điểm khu giải tỏa Thủ Thiêm Khu cư xá An Khánh, Q.2,TP.HCM đang được giải tỏa chuẩn bị cho dự án hình thành khu đô thị mới Thủ Thiêm, nhưng những ngày gần đây xuất hiện nhiều hình ảnh tô điểm cho khung cảnh những căn nhà loang lổ bên đống đổ nát đỡ buồn tẻ . Theo người dân địa phương, những ngày qua có "ông Tây" đem màu tới tô điểm lên bức tường trống những hình ảnh dễ thương, vui mắt. Có những bức như lập thể, tr...

tháng 8 mùa thu, lá rơi vàng chưa nhỉ...

Bỗng nhiên lòng ngập tràn cảm xúc và câu hát dìu dặt đong đưa trong cái đầu của mình. Mình nghĩ rằng mình nên theo kịp và bắt nhịp với cảm xúc  của chính mình để mình còn cảm nhận chút nhẹ nhàng, thi vị, chút tinh tế của mùa hay của chính mình đây đang dâng lên, đang tràn về ùa ngập. Xung quang mình một chút thương yêu, một chút nhẹ nhàng bay bổng, một chút gì rất mong manh để mình khẽ lắng nghe câu hát  “Tháng tám mùa thu lá rơi vàng chưa nhỉ... Từ độ người đi thương nhớ âm thầm...” Đấy mình đang lắng nghe một điệu van xoay nhè nhẹ.àh ko mình nghĩ rằng là một điệu slow dịu dàng.  Những chiếc lá khẽ bay, xoay xoay đậu nhẹ trên bờ vai người. Nghe bài hát mình bỗng dưng thèm ngồi vào một góc quán rêu phong phóng cái nhìn bình thản ra ngòai cuộc sông náo nhiệt đang diễn ra xung quanh mình. Đôi lúc chỉ cần ngồi yên chẳng làm gì cả  và tận hưởng cũng thấy vui vui lòng   “Có bóng mùa thu thức ta lòng son muộn Một ngày về xuôi chân ghé Thăng Long buồn C...

hôm nay mình bỗng thấy rằng cuộc sống cần có những lúc nên điên rồ một tí. chính cái điên rồ xinh xắn ấy tạo nên cảm giác rồ men. Khi hai kẻ điên rồ gặp nhau => khả năng happy cao. Khi hai kẻ điên rồ lệch fa => khó chịu nhưng còn le lói những điểm giao thoa :p Khi điên rồ với ko điên rồ => có lẽ là tù túng :))))))))))