Chuyển đến nội dung chính

Bạn Minh Phồng và những tạo hình của bạn ý.

(Ảnh này mẹ chụp bạn trên vườn mận, đồi chè trong chuyến đi Mộc Châu năm vừa rồi bằng chiếc điền thọai già nua và còm cõi - nhưng mẹ thích thế là mẹ hài lòng - mình dễ tính thật đấy)

Bạn Minh phồng chính là ọap yêu quý. Vì chữ ọap gọi cứ phải uốn mồm nên ông bà  nội chả muốn gọi mà bạn ý cũng chả thích nên chỉ có mỗi mẹ và bà ngọai ưng thôi. Nhưng bạn vẫn biết thân phận mình gắn với chữ ọap lắm lắm.
Tại sao lại gọi bạn ý là Minh phồng nhỉ?
Cái tên này mẹ mới đặt cho bạn ý cách đây hơn một tháng thôi chỉ vì bạn ấy rất thích quắp gối để ngủ (giống hệt nhau ý). Bạn ý kỹ tính lắm ko phải cái gối nào cũng quắp. Đầu tiên cái gối phải mát mát, sau đó cái gối phải bồng bềnh chứ  đừng có xẹp dí. Bạn diễn đạt mãi ko được mẹ phải dùng chữ phồng diễn dạt hộ và bạn ý thích lắm. Và từ đó mỗi lần ngủ là bạn phải tìm bằng được cái gối phồng yêu quý để ôm.
Còn mẹ thì sao giờ?
Mỗi lần ngủ mẹ phải tìm bạn ý để ôm và hít bạn ý vài cái. Bạn ý được cái đầy đặn nên ôm rất tròn tay và từ đó mẹ gọi bạn ấy là Minh Phồng. Có lúc bạn ý thích, có lúc bạn ý phụng phịu "mẹ gọi là Minh Phồng" Minh ko nói chuyện đâu.
Có lúc mẹ nhỡ đà cắn vào mông một cái là bạn ý giận đấy. Bạn ý không thèm trả lời đâu. Làm lành mãi bạn ý mới bảo Minh đau quá nên không nghĩ được. Mà mẹ ơi, não Minh nằm ở đít nên mẹ làm Minh đau là Minh không nghĩ được đâu đấy. Thế rồi bạn ý cười hịch hịch sảng khóai với ý nghĩ mới của mình.

Bạn Minh Phồng (nghe cái tên này yêu quá) được cái chơi một mình rất tốt. bạn tự nghĩ ra đủ thứ để chơi và bạn ý nghĩ ra đủ thứ.
Có hôm bạn ý gọi mẹ để khoe. Mẹ ngước lên thấy bạn đội cái rổ trên đầu và cắm tăm chi chít vào mấy cái lỗ. Bạn ý bảo bị trúng đạn. Có lúc bạn còn làm cả con gà trống nữa vì bạn vẫn biết rằng mình là tuổi gà mà.
Khổ thân nhất là mấy con thú nhồi bông yêu quý hết bị bạn ý lấy cặp phơi quần áo cặp chi chít làm sừng rồi lại còn dùng cả tăm nhọn cắm chi chít làm gai nữa.
Đôi khi bạn cặp cả lên người mình một đống cặp để làm khủng long và cá sấu (Vụ này mẹ không chụp được ảnh)

Thôi mẹ show mấy cái tạo hình nhé! Mẹ chụp ko được đẹp lắm. Dạo này tay nghề bấm máy chả lên được mà còn tụt thậm tệ chả còn ước nguyện bon chen với đời nữa. Thậm trí còn chả được sờ vào cái máy nhà nghề nữa cơ ý. Nhớ lại thời "oai hung" mà tủi thân ghê gớm. Hức!

show:

không biết đây là ngoai hanh tinh hay sieu nhân nữa


su dau don cua thu nhoi bong :)



mu chien dau

Nhận xét

  1. Bạn í giống mẹ bạn í ở khoản thời trang, hị hị... Iu quá cơ, hun một cái nèo

    Trả lờiXóa
  2. Chỉ khoe con là thích. Cu cậu bước đi rất có dáng đấy!

    Trả lờiXóa
  3. Cái bạn Minh phồng này dễ thương và thông minh quá cơ , câu nào bạn ấy nói cũng hóm hơn cả mẹ

    Trả lờiXóa
  4. Này trình của chị không biết post cm vào ảnh thế nào , xin mẹ Opoap chỉ nhé :D

    Trả lờiXóa
  5. hihi tại bạn gom cái hóm hỉnh của cả bố mẹ lại mà :)

    Trả lờiXóa
  6. àh em chỉ đánh text bình thương như ẻn thôi chị ạh. Chỉ là đặt đúng vị trí :)

    Trả lờiXóa
  7. Hihi, nhớn từ từ thui, chờ em nó nhé Oạp ơi :-)

    Trả lờiXóa

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Mình cần !!!

Dạo này mình chợt nhận ra mình hay cảm thấy như bị rơi, rơi vào một vùng rất rỗng và loãng, loãng tới mức nó có thể hòa tan mình ra thành một thứ ko màu, ko mùi, ko vị, ko trọng lượng. Mình cứ lờ lững trôi vậy đó, mình ko sờ thấy, ko nhìn thấy, ko nắm bắt được chính con người mình. Tệ quá! mình nghĩ là mình đang cần một thứ, mình cần "lửa" Hôm nay đi ngang qua trang idesign, mình lại gặp thứ này. Có những lúc mình đã nghĩ rằng mình sẽ làm được cái gì đó tương tự thế.Chắc mình nên học cách tô màu cho cuộc sống giống như những người này. Ông Tây tô điểm khu giải tỏa Thủ Thiêm Khu cư xá An Khánh, Q.2,TP.HCM đang được giải tỏa chuẩn bị cho dự án hình thành khu đô thị mới Thủ Thiêm, nhưng những ngày gần đây xuất hiện nhiều hình ảnh tô điểm cho khung cảnh những căn nhà loang lổ bên đống đổ nát đỡ buồn tẻ . Theo người dân địa phương, những ngày qua có "ông Tây" đem màu tới tô điểm lên bức tường trống những hình ảnh dễ thương, vui mắt. Có những bức như lập thể, tr...

tháng 8 mùa thu, lá rơi vàng chưa nhỉ...

Bỗng nhiên lòng ngập tràn cảm xúc và câu hát dìu dặt đong đưa trong cái đầu của mình. Mình nghĩ rằng mình nên theo kịp và bắt nhịp với cảm xúc  của chính mình để mình còn cảm nhận chút nhẹ nhàng, thi vị, chút tinh tế của mùa hay của chính mình đây đang dâng lên, đang tràn về ùa ngập. Xung quang mình một chút thương yêu, một chút nhẹ nhàng bay bổng, một chút gì rất mong manh để mình khẽ lắng nghe câu hát  “Tháng tám mùa thu lá rơi vàng chưa nhỉ... Từ độ người đi thương nhớ âm thầm...” Đấy mình đang lắng nghe một điệu van xoay nhè nhẹ.àh ko mình nghĩ rằng là một điệu slow dịu dàng.  Những chiếc lá khẽ bay, xoay xoay đậu nhẹ trên bờ vai người. Nghe bài hát mình bỗng dưng thèm ngồi vào một góc quán rêu phong phóng cái nhìn bình thản ra ngòai cuộc sông náo nhiệt đang diễn ra xung quanh mình. Đôi lúc chỉ cần ngồi yên chẳng làm gì cả  và tận hưởng cũng thấy vui vui lòng   “Có bóng mùa thu thức ta lòng son muộn Một ngày về xuôi chân ghé Thăng Long buồn C...

hôm nay mình bỗng thấy rằng cuộc sống cần có những lúc nên điên rồ một tí. chính cái điên rồ xinh xắn ấy tạo nên cảm giác rồ men. Khi hai kẻ điên rồ gặp nhau => khả năng happy cao. Khi hai kẻ điên rồ lệch fa => khó chịu nhưng còn le lói những điểm giao thoa :p Khi điên rồ với ko điên rồ => có lẽ là tù túng :))))))))))