Chuyển đến nội dung chính

Em ơi ! Hà Nội phố...

(Nhớ Hà Nội thời còn được đốt pháo)

Chương 1


em ơi! Hà Nội-phố
ta còn em mùi hoàng lan
còn em hoa sữa
tiếng giày gọi đường khuya
thang gác cọt kẹt thời gian
thân gỗ...
ta còn em màu xanh thật đêm
ngôi sao lẻ
xào xạc chùm cây gió
lá thư quên địa chỉ
quay về...

ta còn em một gốc cây

một cột đèn
ai đó chờ ai
tóc cắt ngang
xoã xoã bờ vai...
ta còn em ngã ba nào?
chiếc khăn quàng tím đỏ
khuôn mặt chưa quen
bỗng xôn xao nỗi khổ
góc phố ấy mở đầu
trang tình sử!...

ta còn em con đường vắng

rì rào cơn lốc nhỏ
gót chân ai qua mùa lá đổ
nhà thờ Cửa Bắc
chiều tan lễ
chuông nguyện còn mãi ngân nga...

Chương 2

ta còn em khúc tự tình ca

đôi chim khuyên gọi nhau
trong bụi cỏ
đôi guốc bỏ quên bên ghế đá
tiếng ve ra rả mùa hè...
còn em đường cũ Cổ Ngư
la đà
cành phượng vĩ
Hoàng hôn xa đến tự bao giờ
nắng chiều phai trên sóng Tây Hồ
những bước chân tìm nhau
rất vội
tiếng thì thầm sớm hôm buổi tối
cuộc tình hờ
bỗng chốc
Nghiêm trang...

Chương ba

ta còn em đường lượn mái cong

ngôi chùa cũ
tháng năm buồn xô lệch ngói âm dương
ai đó ngồi bên gốc đại
chợt quên ai kia
đứng đợi bên đường

Chương bốn

Em ơi! Hà Nội-phố!

ta còn em đám mây in bóng rồng bay
cổng đến Quan Thánh
Cờ đuôi nheo ngũ sắc
còn em dãy bia đá
nhân hình hội tụ
rêu phong gìn giữ nét tài hoa...

ta còn em tiếng trống tan trường

áo thiên thanh điệp màu liễu rũ
đôi guốc cao mài mòn đại lộ
một ngã nào lưu dấu gót tài hoa
còn em mãi mãi dáng kiêu sa
lặng lẽ theo em về phố...


Chương năm

  Ta còn em cánh cửa sắt
Lâu ngày không mở.
Nhà ai ?
Qua đó.
Bâng khuâng nhớ tuổi học trò
Còn em giàn thiên lý chết khô,
Cỏ mọc hoang trong vườn nắng,
Còn em tiếng ghi-ta
Bập bùng
Tự sự
Châm lửa điếu thuốc cuối cùng
Xập xòa
Kỷ niệm.
Đêm Kinh Kỳ thuở ấy,
Xanh lơ ...


Ta còn em chiếc lá bàng đầu tiên

Nhuộm đỏ
Cô gái gặp nắng hanh.
Chợt hồng đôi má
Cơn mưa nào đi nhanh qua phố
Một chút xanh hơn
Trời Hà nội hôm qua ...
Ta còn em cô hàng hoa
Gánh mùa thu
Qua cổng chợ
Những chùm hoa tím
Ngát
Mùa thu ...

Chương sáu
Em ơi ! Hà Nội - phố !
Ta còn em một màu xanh thời gian
Chợt nhòe,
Chợt hiện
Chợt lung linh ngọn nến,
Chợt mong manh
Một dáng
Một hình
20.
Ta còn em một phút mê cuồng
Người nghệ sĩ lang thang hè phố
Bơ vơ
Không nhớ nổi con đường.
Ngay trước cổng nhà mẹ cha
Còn em một bóng chiều sa
Những câu thơ, những bức tranh
Đời đời
Lỡ dở ...

Chương bảy
Em ơi ! Hà Nội - phố !

Ta còn em những giọt sương
Nhòa nhòa bóng điện
Mặt nước Hồ Gươm
Một đêm trở lạnh.
Cánh nhạn chao nghiêng
Chiều cuối,
Giã từ...

Em ơi ! Hà Nội - phố !

Ta còn em cánh tay trần
Mở cửa
Mùa Xuân trong khung :
Giò phong lan
Điệp vàng rực rỡ
Từng cây khô óng ả sợi tơ hồng
Đường phố dài
Chi chít chồi sinh
Màu ước vọng in hình
Xanh nõn lá ...
Ta còn em,
Hà Nội - phố, em ơi !
Ta còn em,
Em ơi ! Hà Nội, phố ...

Tháng Chạp, 1972


PHAN VŨ

(Post thêm một bài về Hà Nội )
Bài hay

Nhận xét

  1. Phút giao thùa của Hà Nội xưa là ấn tượng nhất: Tiếng pháo nổ ram ran, mùi thuốc pháo bay mờ đất trời, xác pháo rải đỏ từ ngõ nhở ra phố lớn. Yêu và nhớ Hà Nội xưa!

    Trả lờiXóa
  2. Bài thơ hay quá em nhỉ. Bài hát chỉ chọn 1 phần chứ không bê hết bài thơ nhưng vẫn chuyển tải được hồn bài thơ và khiến nó đẹp long lanh mà da diết trong lòng những người sinh ra, lớn lên và tát cả những ai yêu Hà Nội.

    Trả lờiXóa
  3. May mà chị em ta còn được hưởng không khí Tết một thời HN nhỉ em Ộp và chị MTV :)

    Trả lờiXóa
  4. tối qua anh vừa nghe trọn vẹn bài trường ca này trên kênh TV VOV do chính tác giả Phan Vũ và nhà thơ Quỳnh Hương ( mợ này trông xinh như sao nhưng chưa nghe thơ của mợ bao giờ) đọc...,thấy cha Phú Quang giỏi đưa vào bài hát những câu đinh giàu nhạc điệu và cũng chính bài hát đã nâng tầm bài thơ lên...Có những câu thật đắt:
    'cuộc tình hờ
    bỗng chốc
    Nghiêm trang... '

    Và có đoạn dành cho em nè:

    Phong Lan
    Điệp vàng rực rỡ
    Từng cây khô óng ả sợi tơ hồng
    Đường phố dài
    Chi chít chồi sinh
    Màu ước vọng in hình
    Xanh nõn lá ..

    Trả lờiXóa
  5. đọc mà thấy rưng rưng hoài niệm

    Trả lờiXóa
  6. cái hình trên là tết phải ko chị? nhìn xác pháo mà nhớ gì đâu...........ôi buồn quá.

    Trả lờiXóa
  7. Ôi, nhìn bức ảnh tết nôn nao cả người. Nhớ cái thời đêm giao thừa, sáng mùng 1 đốt pháo râm ran. Xác pháo đỏ rơi khắp sân. Chả riêng HN, mà cái dư hương của pháo tết còn vương vất trong tâm trí của bao người dân Việt Nam mỗi độ xuân về.
    Mà đâu cần đợi mùa xuân, đang mua thu cũng đã thấy nôn nao rồi :)

    Trả lờiXóa
  8. @ MTV, AT: Thật là may mắn ấy ạh. Ghi sâu vào trong tiềm thức rồi.
    Ngũ vị quan :D
    Bài thơ này chưa phải bản cuối hay sao ý ạh.

    Trả lờiXóa
  9. anh lại làm em phải
    Híc!
    một cái
    khen hoa hậu òi

    thank cái link hay :)

    Trả lờiXóa
  10. @MBụ, TMH: em cũng thấy vậy :)

    Trả lờiXóa
  11. buồn chút thôi cho thi vị em ạh :)

    Trả lờiXóa
  12. HTN: nôn nao là đúng rồi. Khi nào về sẽ đỡ :)

    Trả lờiXóa

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Mình cần !!!

Dạo này mình chợt nhận ra mình hay cảm thấy như bị rơi, rơi vào một vùng rất rỗng và loãng, loãng tới mức nó có thể hòa tan mình ra thành một thứ ko màu, ko mùi, ko vị, ko trọng lượng. Mình cứ lờ lững trôi vậy đó, mình ko sờ thấy, ko nhìn thấy, ko nắm bắt được chính con người mình. Tệ quá! mình nghĩ là mình đang cần một thứ, mình cần "lửa" Hôm nay đi ngang qua trang idesign, mình lại gặp thứ này. Có những lúc mình đã nghĩ rằng mình sẽ làm được cái gì đó tương tự thế.Chắc mình nên học cách tô màu cho cuộc sống giống như những người này. Ông Tây tô điểm khu giải tỏa Thủ Thiêm Khu cư xá An Khánh, Q.2,TP.HCM đang được giải tỏa chuẩn bị cho dự án hình thành khu đô thị mới Thủ Thiêm, nhưng những ngày gần đây xuất hiện nhiều hình ảnh tô điểm cho khung cảnh những căn nhà loang lổ bên đống đổ nát đỡ buồn tẻ . Theo người dân địa phương, những ngày qua có "ông Tây" đem màu tới tô điểm lên bức tường trống những hình ảnh dễ thương, vui mắt. Có những bức như lập thể, tr...

tháng 8 mùa thu, lá rơi vàng chưa nhỉ...

Bỗng nhiên lòng ngập tràn cảm xúc và câu hát dìu dặt đong đưa trong cái đầu của mình. Mình nghĩ rằng mình nên theo kịp và bắt nhịp với cảm xúc  của chính mình để mình còn cảm nhận chút nhẹ nhàng, thi vị, chút tinh tế của mùa hay của chính mình đây đang dâng lên, đang tràn về ùa ngập. Xung quang mình một chút thương yêu, một chút nhẹ nhàng bay bổng, một chút gì rất mong manh để mình khẽ lắng nghe câu hát  “Tháng tám mùa thu lá rơi vàng chưa nhỉ... Từ độ người đi thương nhớ âm thầm...” Đấy mình đang lắng nghe một điệu van xoay nhè nhẹ.àh ko mình nghĩ rằng là một điệu slow dịu dàng.  Những chiếc lá khẽ bay, xoay xoay đậu nhẹ trên bờ vai người. Nghe bài hát mình bỗng dưng thèm ngồi vào một góc quán rêu phong phóng cái nhìn bình thản ra ngòai cuộc sông náo nhiệt đang diễn ra xung quanh mình. Đôi lúc chỉ cần ngồi yên chẳng làm gì cả  và tận hưởng cũng thấy vui vui lòng   “Có bóng mùa thu thức ta lòng son muộn Một ngày về xuôi chân ghé Thăng Long buồn C...

hôm nay mình bỗng thấy rằng cuộc sống cần có những lúc nên điên rồ một tí. chính cái điên rồ xinh xắn ấy tạo nên cảm giác rồ men. Khi hai kẻ điên rồ gặp nhau => khả năng happy cao. Khi hai kẻ điên rồ lệch fa => khó chịu nhưng còn le lói những điểm giao thoa :p Khi điên rồ với ko điên rồ => có lẽ là tù túng :))))))))))