Chuyển đến nội dung chính

trung thu opoap!

Ngày thu 7, sau khi dạo một vòng hàng mã với định mức 50.000 đồng một người ộp đã tậu được cho mình 3 chiếc kính thời trang, một cái mặt nạ dỏm và một cái ô tô siêu nhân nho nhỏ. Khác với ọap, Ộp tính tóan để sao mình có thể mua nhiều đồ nhất với số tiền đó còn Ọap chẳng cần quan tâm. Oạp phải có được cái Oạp ao ước trước tiên trong phạm vi tiền của mình. Thế là Oạp mua một cái kiếm phát sáng, một cái mặt nạ dỏm và một cái ô tô siêu nhân nho nhỏ giống anh Ộp.
Ộp thỏa mãn về số lượng còn Oạp thỏa mãn về chất lượng. Chắc sau này anh ộp là người tích cóp còn Oạp là người tiêu xài hộ mất thôi :D.  Ộp ky cóp vậy thôi nhưng lại rất thảo tính. Sau một đêm, sáng hôm sau đã quyết định tặng lại hai cô chị họ mỗi người một kính và ộp lại mơ ước sẽ lại được lên hàng mã lân nữa để mua... kính. Chết thôi! ộp xem chừng có vẻ lăn xả vào thời trang quá. X bảo giống mẹ quá đi thôi (nhưng mẹ là con gái mà!)
Ộp hỏi “mẹ ơi thế trung thu được đi hàng mã mấy lần?”.
Một lần thôi, chưa mỏi chân àh? mẹ hỏi.
Con tưởng được đi hai lần ể con lại mua tiếp, mỗi lần đi lại được 50 nghìn.
Sao con mơ mộng thế - mẹ nói đểu.

Đó là chuyện của ngày t7 vừa rồi khởi động cho ngày trung thu hôm qua.

Hôm qua trường Ộp tổ chức Trung thu  cho các bạn rất hòanh tráng. Ộp chuẩn bị sẵn từ hôm trước xem sẽ mang cái đồ chơi gì theo nhưng xem ra trong tay chẳng còn gì ngòai cái kính và ô tô siêu nhân nho nhỏ. Ộp vẫn rất hài lòng.
Nhà trường tổ chức trung thu ngòai sân bóng rất là rộng. Sân khấu dựng ngoài trời, mỗi lớp dựng một lều quây xung quanh sân khấu. Mỗi lớp tự bày một mâm ngũ quả do ban phụ huynh chuẩn bị và có dự thi chấm thưởng. Hình như lớp ộp năm nào cũng thấy không đẹp nhưng luôn có giải động viên. Các con được ăn nhẹ ở trường vào lúc 5h30, sau đó sẽ bắt đầu lễ. Thầy hiệu trưởng đóng vai nhà vua, đọc chiếu rời đô trong họat cảnh mở màn. Các thầy cô gáo người, thì đóng tiên, người đóng Hằng Nga, người đóng chú cuội trong mỗi họat cảnh riêng và còn các bạn đội văn nghệ hát hò nhảy múa rất đẹp> nói chung là không khí rất là tưng bừng nên các con rất thích chả thế mà khi Oạp đến thấy vậy cũng tưng bừng theo, sung sướng lắm chạy khắp nơi. 

Nhưng mà cũng chiều hôm qua, bác H có một kế hoach bất ngờ khiến các bạn phải bỏ dở cuộc vui ở trường, ko tham dự phá cỗ với lớp. Đó là chương trình trung thu trên công viên nước. Với chị My chắc đã chuẩn bị săn tinh thần nên ok lắm nhưng còn bạn ộp vì bị động nên nhất nhất bạn đòi ở lại cho xong chương trình lớp.
Mãi mãi, cuối cùng mẹ cũng thuyết phục được ộp. Ba mẹ con lên ô tô bác P lái để đi ăn chiêu đãi. Bác mới tập lái nên cứ nhầm số hoài thi thoảngđông quá lại hự phát, thế là được thể bình loạn xị trong xe. Mẹ là mẹ trừ của bác hai ba  bốn điểm cơ đấy :D. Lên  đến gần quán ăn, ộp tuyên bố
Mẹ ơi con ăn rồi nhé, con ko ăn nữa.
Con cứ thử vào đi mẹ tin là vào trong con sẽ thích và ko từ chối như vậy.
Không! con không ăn nữa, con ăn rồi. sao mẹ cứ bắt con ăn thế nhỉ!
Con chỉ mới ăn một bát cháo con con làm sao no được.Thế là mẹ quạt cho một trận. Im thin thít!
Mẹ ghét thế! Ghét nhất là ham chơi, hai là cái tính chưa biết đầu đuôi thế nào mà cứ khăng khăng phủ định trước cái đã.
Đến lúc vào đó rồi mọi thứ bày biện đẹp quá, sướng tưng lên thế là ăn thôi rồi là ăn, đảo đi đảo lại lượn lờ chọn hết món nọ đến món kia sung sướng. Đấy rõ là ghét ko cơ chứ!
Em Oạp cũng thích quá lại đâm ra nghịc ơi là nghịch và làm đổ bao nhiêu thứ. các chú phục vụ sợ quá lẩm bẩm sao mà nghịc thế! Chết! Mẹ đau đầu mất.

Xong chương trình bên quán sen với nhà tại trợ mrs H thì đến công viên nước. Sau một vài cuộc liên hệ với người xin tài trợ cả nhà vào bằng cửa nhân viên. Đông đúc và lộn xộn!
Chương trình 8h nhưng 9h mới bắt đầu, giờ đó các con phải về rồi còn đâu. Cũng chả biết có những trò gì nữa, thấy bảo có truyền hình trực tiếp nữa cớ đấy. Mà truyền hình trực tiếp thì chắc chắn sẽ có nhiều bài phát biểu lắm. Những cái đó trẻ con đâu có cần. Nhưng  mà thôi cũng chẳng thấy hay nên ko nán lại. Cả nhà quyết định lên đu quay ngồi một vòng rồi đi về. Mẹ quê thật! lần đầu tiên trèo lên cái đu quay to đùng đấy. Lên cao rất là mát mẻ và nhình xung quanh khá đẹp. Nếu đi vào ban ngày thì chắc còn thích hơn. Bà ngọai cũng rất vui vẻ. Bạn oạp thì sợ quá chỉ đúng ở giữa khoang thôi ko dám ngồi. Mãi lên cao rồi quen dần mới đùa một tí nhưng nhất quyết kochịu di thêm vòng nữa. Ọap là chú cáy đáng yêu. Ộp cũng sợ nhưng hay hăng tiết vịt và nhứng lúic như vậy là ko xá gì hiểm nguy.
Thế mà đến luc xuống đất cũng muộn lắm rồi.  Chết thôi! khi 3 mẹ con mình mò về đến nhà đã là 11h. Ngày mai các bạn còn phải đi học và còn một vài bài tập chưa hoàn thành.


Rút kinh nghiệm lần sau ko cả tin với mấy cái chương trình như vậy nữa. Có lẽ để con ở lại lớp sẽ vui trọn vẹn hơn :) sozy con! Bù lại được bữa đi ăn cả nhà rất vui vẻ nhưng thiếu X và ông Ngọai.

Nhận xét

  1. Như vậy là có một mùa trung thu trọn vẹn, vui vẻ cũng các con rồi.Em có hai chàng Trai thì đương nhiên chúng phải nghịch ngợm , vậy mới là đàn ông đích thực chứ.:D

    Trả lờiXóa

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Mình cần !!!

Dạo này mình chợt nhận ra mình hay cảm thấy như bị rơi, rơi vào một vùng rất rỗng và loãng, loãng tới mức nó có thể hòa tan mình ra thành một thứ ko màu, ko mùi, ko vị, ko trọng lượng. Mình cứ lờ lững trôi vậy đó, mình ko sờ thấy, ko nhìn thấy, ko nắm bắt được chính con người mình. Tệ quá! mình nghĩ là mình đang cần một thứ, mình cần "lửa" Hôm nay đi ngang qua trang idesign, mình lại gặp thứ này. Có những lúc mình đã nghĩ rằng mình sẽ làm được cái gì đó tương tự thế.Chắc mình nên học cách tô màu cho cuộc sống giống như những người này. Ông Tây tô điểm khu giải tỏa Thủ Thiêm Khu cư xá An Khánh, Q.2,TP.HCM đang được giải tỏa chuẩn bị cho dự án hình thành khu đô thị mới Thủ Thiêm, nhưng những ngày gần đây xuất hiện nhiều hình ảnh tô điểm cho khung cảnh những căn nhà loang lổ bên đống đổ nát đỡ buồn tẻ . Theo người dân địa phương, những ngày qua có "ông Tây" đem màu tới tô điểm lên bức tường trống những hình ảnh dễ thương, vui mắt. Có những bức như lập thể, tr...

tháng 8 mùa thu, lá rơi vàng chưa nhỉ...

Bỗng nhiên lòng ngập tràn cảm xúc và câu hát dìu dặt đong đưa trong cái đầu của mình. Mình nghĩ rằng mình nên theo kịp và bắt nhịp với cảm xúc  của chính mình để mình còn cảm nhận chút nhẹ nhàng, thi vị, chút tinh tế của mùa hay của chính mình đây đang dâng lên, đang tràn về ùa ngập. Xung quang mình một chút thương yêu, một chút nhẹ nhàng bay bổng, một chút gì rất mong manh để mình khẽ lắng nghe câu hát  “Tháng tám mùa thu lá rơi vàng chưa nhỉ... Từ độ người đi thương nhớ âm thầm...” Đấy mình đang lắng nghe một điệu van xoay nhè nhẹ.àh ko mình nghĩ rằng là một điệu slow dịu dàng.  Những chiếc lá khẽ bay, xoay xoay đậu nhẹ trên bờ vai người. Nghe bài hát mình bỗng dưng thèm ngồi vào một góc quán rêu phong phóng cái nhìn bình thản ra ngòai cuộc sông náo nhiệt đang diễn ra xung quanh mình. Đôi lúc chỉ cần ngồi yên chẳng làm gì cả  và tận hưởng cũng thấy vui vui lòng   “Có bóng mùa thu thức ta lòng son muộn Một ngày về xuôi chân ghé Thăng Long buồn C...

hôm nay mình bỗng thấy rằng cuộc sống cần có những lúc nên điên rồ một tí. chính cái điên rồ xinh xắn ấy tạo nên cảm giác rồ men. Khi hai kẻ điên rồ gặp nhau => khả năng happy cao. Khi hai kẻ điên rồ lệch fa => khó chịu nhưng còn le lói những điểm giao thoa :p Khi điên rồ với ko điên rồ => có lẽ là tù túng :))))))))))