Chuyển đến nội dung chính

"..em còn nhớ... hay em đã quên..."

Tất nhiên là mình nhớ nhớ nhớ và nhớ thật nhiều, nhiều lắm.
nhớ tất cả từng khuôn mặt, những tính cách mà mình cảm nhận theo cách riêng của mình, từng căn phòng, từng chỗ ngồi khi mà mình hết chuyển lên rồi lại xuống, hết ngồi chung rồi lại ngồi riêng.

có người chăng thể nào hiểu nổi sự gắn bó đó
có người chẳng thể nào hiểu nổi sự thân thiết như một gia đình đó
có người chẳng thể nào tin nổi sự trong sáng và lành mạnh đó
có người chẳng thể nào biết hết sự quyến luyến đã đeo bám mình suốt thời gian qua

Nước mắt mình đã chảy, chảy hết sức tự nhiên...

Nhưng sao mình lại ko thể nào diễn tả nổi cái cảm xúc đã qua và cái cảm xúc đang có.
Sao mình không thể nói được nên lời những điều mà ta rất rất cần phải nói.
Xấu hổ lắm!

Nếu có khi nào mình quên được thì lúc đó mình chẳng còn tồn tại nữa rồi.

Tự nhiên mình lại thấy sợ viết ra những lời xáo rỗng.

Chỉ có duy nhất một điều làm mình hài lòng nhất về mình là mình đã kịp ôm những cái ôm thật chặt.

Lạ lùng là cứ mỗi lần gặp mọi người là mình lại muốn ôm cơ chứ! hức!
sếp, xếp, bạn "đường kẻ ||" và mọi người có sợ mình ko :)

-----------------------------------------
Ngày thứ bẩy, cảm động lắm khi TC tổ chức một buổi đi chơi vui vẻ như vậy để chia tay mình và Sếp nữa. Mình đã uống hết mình để được say...
...


-----------------------------------------
vẫn ko thành công, ko viết được. Hiện tại mình thấy rất thông cảm với các nhà văn khi họ ko thể nào viết lên được những điều đang nhảy nhót trong đầu - bất lực đấy - sao mà phũ phàng thế này.

Nhận xét

  1. cảm xúc ào ạt quá hả nàng...

    Chuyển công việc mới sao?

    Trả lờiXóa
  2. 8.35pm vẫn đang ngồi viết để muốn tuôn trào dòng cảm xúc, mọi cuộc chia tay đều quyến luyến, hug đi,cũng là một cách để thể hiện cảm xúc, nhại câu thơ của TH nè:
    Mình đi mình có nhớ ta
    Mười ba năm í thiết tha mặn nồng...
    hức

    Trả lờiXóa
  3. Chuyển công tác sang cơ quan khác hén em?

    Trả lờiXóa
  4. Nghe như chị chuyển chỗ làm. Chuyển việc mà lưu luyến quá vậy ạ??? Chắc vẫn có dịp về thăm, vẫn có dịp gặp mọi người chứ?
    Em cũng chuyển việc mấy lần, cũng nhớ công ty cũ và hay về thăm, nhưng chưa khi nào cảm xúc lại ăm ắp như vậy cả!

    Trả lờiXóa
  5. Ba năm trước chị cũng như em. Sốc chuyển vùng luôn.

    Trả lờiXóa
  6. Chuyen cong viec ha em , du sao co noi nho nhu vay la da dang qui cho minh roi em a . Hug

    Trả lờiXóa
  7. Dạ e chuyển rồi ạh. Vì chia tay cảm xúc lại ào về. Vì nơi đó gắn bó với mình quá :)
    Thank mọi người chia xẻ với em

    Trả lờiXóa
  8. em là người năng động mà, sẽ ngạc nhiên khi thấy lưu luyến vậy.
    Nơi đó chị đặt chân vào từ lúc còn ngô nghê hết sức. Và mọi người sống tình cảm lắm ko có chuyện kèn cựa bon chen với nhau.
    Chi cứ tưởng em cùng nghề với P9

    Trả lờiXóa
  9. Chuyển công tác mới hả em? Cách trình bày cảm xúc của em thế này đủ biết là tâm trạng em đang rất xáo trộn rồi, tránh sao được những tình cảm lưu luyến với những gì gắn bó đã lâu. Hug.

    Trả lờiXóa

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Mình cần !!!

Dạo này mình chợt nhận ra mình hay cảm thấy như bị rơi, rơi vào một vùng rất rỗng và loãng, loãng tới mức nó có thể hòa tan mình ra thành một thứ ko màu, ko mùi, ko vị, ko trọng lượng. Mình cứ lờ lững trôi vậy đó, mình ko sờ thấy, ko nhìn thấy, ko nắm bắt được chính con người mình. Tệ quá! mình nghĩ là mình đang cần một thứ, mình cần "lửa" Hôm nay đi ngang qua trang idesign, mình lại gặp thứ này. Có những lúc mình đã nghĩ rằng mình sẽ làm được cái gì đó tương tự thế.Chắc mình nên học cách tô màu cho cuộc sống giống như những người này. Ông Tây tô điểm khu giải tỏa Thủ Thiêm Khu cư xá An Khánh, Q.2,TP.HCM đang được giải tỏa chuẩn bị cho dự án hình thành khu đô thị mới Thủ Thiêm, nhưng những ngày gần đây xuất hiện nhiều hình ảnh tô điểm cho khung cảnh những căn nhà loang lổ bên đống đổ nát đỡ buồn tẻ . Theo người dân địa phương, những ngày qua có "ông Tây" đem màu tới tô điểm lên bức tường trống những hình ảnh dễ thương, vui mắt. Có những bức như lập thể, tr...

tháng 8 mùa thu, lá rơi vàng chưa nhỉ...

Bỗng nhiên lòng ngập tràn cảm xúc và câu hát dìu dặt đong đưa trong cái đầu của mình. Mình nghĩ rằng mình nên theo kịp và bắt nhịp với cảm xúc  của chính mình để mình còn cảm nhận chút nhẹ nhàng, thi vị, chút tinh tế của mùa hay của chính mình đây đang dâng lên, đang tràn về ùa ngập. Xung quang mình một chút thương yêu, một chút nhẹ nhàng bay bổng, một chút gì rất mong manh để mình khẽ lắng nghe câu hát  “Tháng tám mùa thu lá rơi vàng chưa nhỉ... Từ độ người đi thương nhớ âm thầm...” Đấy mình đang lắng nghe một điệu van xoay nhè nhẹ.àh ko mình nghĩ rằng là một điệu slow dịu dàng.  Những chiếc lá khẽ bay, xoay xoay đậu nhẹ trên bờ vai người. Nghe bài hát mình bỗng dưng thèm ngồi vào một góc quán rêu phong phóng cái nhìn bình thản ra ngòai cuộc sông náo nhiệt đang diễn ra xung quanh mình. Đôi lúc chỉ cần ngồi yên chẳng làm gì cả  và tận hưởng cũng thấy vui vui lòng   “Có bóng mùa thu thức ta lòng son muộn Một ngày về xuôi chân ghé Thăng Long buồn C...

hôm nay mình bỗng thấy rằng cuộc sống cần có những lúc nên điên rồ một tí. chính cái điên rồ xinh xắn ấy tạo nên cảm giác rồ men. Khi hai kẻ điên rồ gặp nhau => khả năng happy cao. Khi hai kẻ điên rồ lệch fa => khó chịu nhưng còn le lói những điểm giao thoa :p Khi điên rồ với ko điên rồ => có lẽ là tù túng :))))))))))