Chuyển đến nội dung chính

Dối già ;)

Mấy hôm nay mình tự thấy có điều gì đó ko ổn nhưng chiều nay thì thấy lòng chùng chùng, lòng buồn buồn và nhiều câu hỏi để tự hỏi mình mà ko biết trả lời sao.
Chiều qua mình có việc quay trở về nơi làm cũ, về đấy lúc nào cũng cười tít, thấy nhớ lắm; về đấy câu nói đầu tiên khi mọi người nhìn thấy mình luôn là ồ với àh :). Chiều qua về đấy mình quăng hết đồ của mình lên bàn chạy vội ra sau, lúc vào thấy mọi người cười hihi hóa ra cười cái đeo chìa khóa của mình. Bậy bạ quá!
Và thế là cái cớ để nói rằng em Lan luôn có điều gì đó thật đặc biệt và đó là bí quyết đấy! Chẹp! bí quyết gì? bí quyết để luôn có sự chú ý của một số người, luôn mới! Ặc! sao mình ko thấy nhỉ?
Trên đường về làm mình nghỉ mãi mình có gì đặc biệt nhỉ? mình tìm tóet cả mắt, lục lọi tỉ mỷ mà chả thấy đâu. hức! thế là mình thấy mình vô vị quá! hức!

Tối hôm trước mình vừa xem cái phim gì đó trên HBO (mình thích xem film  lắm nên thường hay thức muộn nằm xem một mình ko ai phiền) ko biết tên phim là gì nữa vì mở ra đã có rồi, film về một cô gái tự học múa bale rất giỏi nhưng khi thi vào học viện bale thì bị trượt, có một cậu bạn thi cùng thì đỗ. Cô gái nhảy rất đẹp và sôi động (thích nhảy nên film càng cuốn hút mình). Cậu bạn vào trường và học được rất nhiều rất khá nhưng có một thứ ko thể học được đó là "Lửa" và để thành công và thực sự có điều gì khác biệt cậu ta phải có Lửa. Thầy giáo bảo cậu phải tìm thấy lửa trong bạn diễn hoặc nếu ko phải tự sáng tạo ra Lửa. Và rồi lửa mà cậu ta tìm thấy chính là cô gái thi trượt. Niềm đam mê, sự hăng say, nhiệt huyết chính là lửa mà cô gái nắm trong tay. Và cuối cùng là cô gái thi trượt đã được diễn vở "Đôi dày thủy tinh" cùng với cậu bạn và họ đã thành công, Cô gái được nhận vào trường.
Những pha múa nhảy trong film thì thôi rồi hấp dẫn mình quá. Mình thích cô gái trong film thươi tắn và khỏe mạnh, sôi động và nhiệt huyết.

Và mình cũng tự thấy mình đang cần Lửa.
Có một điều ngậm ngùi đáng nói là lửa dễ bốc hơn khi tuổi trẻ :D thế nên là chiều qua mình tình cờ đọc được bài dịch này trên blog của art-design có tựa đề "Tuổi trẻ".
Mình khóai quá nên copy về dán vào đây để lạc quan hay là để dối già ;)

TUỔI TRẺ

Samuel Ullman  (Đoàn Thanh Liêm dịch)

Tuổi trẻ không phải là một giai đoạn của cuộc sống, nó là tình trạng của tinh thần; nó không phải là vấn đề của má hồng, môi đỏ, sức khỏe dẻo dai; nó là vấn đề của ý chí, của khả năng sáng tạo, sức sống mãnh liệt của cảm xúc; nó là sự tươi mát của mùa xuân bất tận của cuộc sống.

Tuổi trẻ có nghĩa là sự xốc nổi của lòng dũng cảm lấn át sự rụt rè, của lòng khát khao sự phiêu lưu trong những cuộc tình bay bổng. Điều này thường tồn tại trong một người tuổi 60 hơn là một chàng trai trẻ tuổi 20.

Không ai già bởi con số của năm tháng, chúng ta chỉ trở nên già nua bởi sự cằn cỗi trong lý tưởng của chúng ta. Năm tháng có thể mang đến những vết chân chim trên làn da, nhưng không mang đến vết nhăn nheo trong tâm hồn. Sự lo lắng, sợ hãi, sự ngờ vực sẽ bóp chết con tim và làm cho tinh thần trở thành tro bụi.

Cho dù là 60 hay 16, người ta còn để cho trái tim của mình đập những nhịp đập quyến rũ của điều kỳ diệu, không bao giờ đánh mất sự khát khao tìm tòi cái mới của trẻ thơ và những trò chơi của cuộc sống. Chừng nào trong trái tim bạn và trái tim tôi vẫn tồn tại những luồng sóng rung cảm, chúng ta vẫn còn nhận được sự tươi đẹp, niềm vui, niềm hy vọng, lòng dũng cảm và sức mạnh của tha nhân, của Thượng đế, thì khi đó chúng ta còn trẻ.

Khi trí tưởng tượng mất đi, tinh thần của bạn bị bao phủ bởi lớp băng giá của sự hoài nghi, và hóa đá vì sự bi quan, thì khi đó bạn đã già ngay cả khi bạn mới 20. Nhưng trí tưởng tượng của bạn vẫn còn bay bổng để nắm bắt những đợt sóng lạc quan, yêu đời, thì khi đó bạn vẫn còn trẻ dù đã ở tuổi 80.

Hay ra phết đấy!

yêu mọi người!

:*

Nhận xét

  1. Lắng nghe em triết lý và thấy có lý ghê! Đổi mới tư duy, thay đổi cuộc sống.

    Trả lờiXóa
  2. ui sao mà chị nhanh thế! làm em giật hết cả mình mẩy :D

    Trả lờiXóa
  3. vậy ra mình tìm ra nguyên nhân của mình là thiếu lửa roài... híc.... đi nhóm bếp nào

    Ủa mà về cơ quan cũ vẫn thấy cừoi toe toét và hic thía kia, vẫn làm người khác thấy thú vị thì k thể là người nhạt nhẽo được nhaỷa

    Trả lờiXóa
  4. chị sui, chị sui, ở đâu có lửa, mách em, mách em ngay nhé!

    Trả lờiXóa
  5. ôi trời ơi em mà già thì chị thành bà lão kụ khụ àh! híc! chị thích em lạc quan hơn :)

    Trả lờiXóa
  6. chị nhóm được chưa? em thấy gió đang khá là to, bão đấy!

    Trả lờiXóa
  7. ừhm! khếo gây hỏa họan ;)

    Trả lờiXóa
  8. anh có xem bộ phim đó,hay thật...tìm LỬA không hề dễ em ơi...

    Trả lờiXóa
  9. Khi ta già đi, muốn trái tim đập những nhịp "quyến rũ và kỳ diệu" như tuổi 16 nhưng sẽ là "lực bất tòng tâm" mất rồi. Khi ta già đi, trí não cũng trở nên cằn cỗi. Biết làm thế nào đây?

    Trả lờiXóa
  10. hình như là ko có cái gì dễ thì phải :)

    anh cũng xem film đó àh
    quyến rũ anh nhỉ

    Trả lờiXóa

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Mình cần !!!

Dạo này mình chợt nhận ra mình hay cảm thấy như bị rơi, rơi vào một vùng rất rỗng và loãng, loãng tới mức nó có thể hòa tan mình ra thành một thứ ko màu, ko mùi, ko vị, ko trọng lượng. Mình cứ lờ lững trôi vậy đó, mình ko sờ thấy, ko nhìn thấy, ko nắm bắt được chính con người mình. Tệ quá! mình nghĩ là mình đang cần một thứ, mình cần "lửa" Hôm nay đi ngang qua trang idesign, mình lại gặp thứ này. Có những lúc mình đã nghĩ rằng mình sẽ làm được cái gì đó tương tự thế.Chắc mình nên học cách tô màu cho cuộc sống giống như những người này. Ông Tây tô điểm khu giải tỏa Thủ Thiêm Khu cư xá An Khánh, Q.2,TP.HCM đang được giải tỏa chuẩn bị cho dự án hình thành khu đô thị mới Thủ Thiêm, nhưng những ngày gần đây xuất hiện nhiều hình ảnh tô điểm cho khung cảnh những căn nhà loang lổ bên đống đổ nát đỡ buồn tẻ . Theo người dân địa phương, những ngày qua có "ông Tây" đem màu tới tô điểm lên bức tường trống những hình ảnh dễ thương, vui mắt. Có những bức như lập thể, tr...

tháng 8 mùa thu, lá rơi vàng chưa nhỉ...

Bỗng nhiên lòng ngập tràn cảm xúc và câu hát dìu dặt đong đưa trong cái đầu của mình. Mình nghĩ rằng mình nên theo kịp và bắt nhịp với cảm xúc  của chính mình để mình còn cảm nhận chút nhẹ nhàng, thi vị, chút tinh tế của mùa hay của chính mình đây đang dâng lên, đang tràn về ùa ngập. Xung quang mình một chút thương yêu, một chút nhẹ nhàng bay bổng, một chút gì rất mong manh để mình khẽ lắng nghe câu hát  “Tháng tám mùa thu lá rơi vàng chưa nhỉ... Từ độ người đi thương nhớ âm thầm...” Đấy mình đang lắng nghe một điệu van xoay nhè nhẹ.àh ko mình nghĩ rằng là một điệu slow dịu dàng.  Những chiếc lá khẽ bay, xoay xoay đậu nhẹ trên bờ vai người. Nghe bài hát mình bỗng dưng thèm ngồi vào một góc quán rêu phong phóng cái nhìn bình thản ra ngòai cuộc sông náo nhiệt đang diễn ra xung quanh mình. Đôi lúc chỉ cần ngồi yên chẳng làm gì cả  và tận hưởng cũng thấy vui vui lòng   “Có bóng mùa thu thức ta lòng son muộn Một ngày về xuôi chân ghé Thăng Long buồn C...

hôm nay mình bỗng thấy rằng cuộc sống cần có những lúc nên điên rồ một tí. chính cái điên rồ xinh xắn ấy tạo nên cảm giác rồ men. Khi hai kẻ điên rồ gặp nhau => khả năng happy cao. Khi hai kẻ điên rồ lệch fa => khó chịu nhưng còn le lói những điểm giao thoa :p Khi điên rồ với ko điên rồ => có lẽ là tù túng :))))))))))