Chuyển đến nội dung chính

Chuyện với cả chò

Vào một ngày mưa gió bão bùng hoặc ở một nơi nào đó mưa gió bão bùng (mình đoán thế)
Bố gọi hai con lại nằm cạnh và hỏi rằng: các con muốn nghe bố đọc chuyện gì nào? Chặc! Khổ thân! (bão ở đâu ko biết)
- Đọc chuyện gì nhỉ? Sự tích con đóm đóm nhé!
- Vâng ạh
- Chuyện là ngày xửa ngày xưa ở một làng nọ chỉ có toàn đàn bà ko một bóng đàn ông và vì thế hàng năm trên trời có cử xuống một vị thần cẩu xuống ... (hạ giọng đọc thầm) và một ngày nọ có hai chị em ko chịu đựng được quyết tâm lên đường đi tìm chồng. Hai chị em trèo đèo lội suối, vượt bao gian nan vất vả lắm lắm lắm mà ko gặp được ai. Người chị mệt rã rời ko nhấc nổi bước chân còn cô em thì nằm lả đi bên đường. trước khi mất em dặn chị phải tìm cho bằng được. Chị thương em ngồi khóc than bên xác em mãi. Đến hôm sau, xuất hiện một chàng trai khôi ngô tuấn tú. Hai người mừng rỡ hỏi han chuyện trò, cô biết được rằng chàng trai cũng đang trên đường đi tìm vợ bởi nơi chàng sống cũng ko có bóng giáng đàn bà. Thế là hai người nên vợ nên chồng.
Năm sau theo lệ thần chó trên trời lại xuống làng đàn bà và thấy thiếu hai chị em nhà nọ. Thần cho người đi tìm khắp nơi và gặp ngôi mộ.....(hạ giọng ... hạ giọng đọc thầm)
ôi thôi ko đọc nữa chuyện vớ chuyện vẩn quá! cuyện khác nhé! chuyện gì bây giờ?
- Cây tre trăm đốt bố ơi
- Truyện đấy con nghe mãi rồi còn gì! thôi ko đọc nữa chuyện chán lắm...
thôi chơi đi...
Chẳ mấy khi bố hứng thế!

Hôm sau đi làm về đang ngồi ăn cớm thấy con chạy ra khoe
+Bố ơi hôm nay ở nhà con đọc chuyện đấy (mẹ hay chê con lười đọc sách mà nên khoe vội). Con đọc chuyện sự tích con đom đóm
- Bố đã bảo thôi không đọc nữa cơ mà chuyện gì mà vớ vẩn
+ Nhưng mà con đọc hết rồi trang 224 ấy (nhớ cả số trang nữa chứ)
- Chuyện gì mà người lại ngủ với chó, cuối chuyện thì xuất hiện hai cái tí, từ hai cái tí lại bay lên muôn ngàn con đom đóm. Cái tí với đom đóm chẳng ăn nhập gì với nhau cả.
Mẹ phải vồ ngay quyển sach để xác thực thì đúng thật. Chuyện buồn cười nhỉ!

Bà nội thắc mắc sao chuyện bây giờ lại như thế nhỉ. Ngày xưa bà đọc chuyện cổ tích thích lắm. (Chuyện này là bà mua tặng cháu mà - Kho tàng Chuyện Cổ tích Việt Nam)

-----------------
Dạo này chắc mình đứung quá rồi nên nghe chuyện chẳng thấy như xưa nữa. Hôm trước nằm nghe chuyện cổ tích với con thì nghe tới cái chuyện gì quên tên rồi. Nhân vật trong chuyện tên là anh Khoai. Nghe một hồi mình thấy bực mình quá đàn ông gì mà hơi gặp khó khăn một tý là khóc để gọi bụt hiện ra giúp đỡ. Thế là mình phải nhắc nhở các con ngay. Làm con trai là ko được hơi tí là khóc. Giờ mình chỉ nói chuyện 5 phút khóc một lần là con biết mẹ nói đến chuyện gì ngay.
ặc!
----------------


Nhận xét

  1. Ôi zời, con rể của tui, thui, đừng đọc chuyện cổ tích nữa, đi luyện chưởng đi để sau này bảo vệ vợ nhé! Hí hí

    Mà nói chuyện 5 phút khóc một lần là chuyện rì cơ?

    Trả lờiXóa
  2. Cũng định tin vào cổ tích
    Nửa chừng gặp sạn lại thôi

    Trả lờiXóa
  3. Ờ, chuyện cổ tích bây giờ cải biên nhiều quá, không còn hấp dẫn như ngày xưa nữa.

    Hay là tại mình già rồi nhìn nhận ở góc độ khác, hay trẻ con bây giờ đón nhận với tâm thế khác không biết nữa. Vì ở thế hệ mà chúng sống, Bụt không nên theo đám mây hiện ra mà phải cưỡi tàu vũ trụ kia, hay những chi tiết khác đại loại thế.

    Trả lờiXóa
  4. Thì giờ chuyện Tấm cám cũng phải viết lại ... Mèo máy thay Bụt rùi nàng ạ,, chịu khó phải đọc theo lũ nhỏ mà định hướng thui...

    Trả lờiXóa
  5. đúng là mấy cái truyện cổ tích ở mình nội dung hơi có vấn đề thật, giờ lớn lên đọc lại mới thấy.

    Trả lờiXóa
  6. yên tâm con "anh hùng" lắm ;)

    Trả lờiXóa
  7. nghe tham khảo thôi hả chị :D

    Trả lờiXóa
  8. có thể là cả hai chị ạh

    Bây giờ là thời đại siêu nhân rồi. Gia đình siêu nhân nữa cơ mà :)

    Trả lờiXóa
  9. định hướng laj rồi chị ạh :D

    Trả lờiXóa
  10. ngày xưa mình "ngây thơ" hơn chúng bây giờ ;)

    Trả lờiXóa

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Mình cần !!!

Dạo này mình chợt nhận ra mình hay cảm thấy như bị rơi, rơi vào một vùng rất rỗng và loãng, loãng tới mức nó có thể hòa tan mình ra thành một thứ ko màu, ko mùi, ko vị, ko trọng lượng. Mình cứ lờ lững trôi vậy đó, mình ko sờ thấy, ko nhìn thấy, ko nắm bắt được chính con người mình. Tệ quá! mình nghĩ là mình đang cần một thứ, mình cần "lửa" Hôm nay đi ngang qua trang idesign, mình lại gặp thứ này. Có những lúc mình đã nghĩ rằng mình sẽ làm được cái gì đó tương tự thế.Chắc mình nên học cách tô màu cho cuộc sống giống như những người này. Ông Tây tô điểm khu giải tỏa Thủ Thiêm Khu cư xá An Khánh, Q.2,TP.HCM đang được giải tỏa chuẩn bị cho dự án hình thành khu đô thị mới Thủ Thiêm, nhưng những ngày gần đây xuất hiện nhiều hình ảnh tô điểm cho khung cảnh những căn nhà loang lổ bên đống đổ nát đỡ buồn tẻ . Theo người dân địa phương, những ngày qua có "ông Tây" đem màu tới tô điểm lên bức tường trống những hình ảnh dễ thương, vui mắt. Có những bức như lập thể, tr...

tháng 8 mùa thu, lá rơi vàng chưa nhỉ...

Bỗng nhiên lòng ngập tràn cảm xúc và câu hát dìu dặt đong đưa trong cái đầu của mình. Mình nghĩ rằng mình nên theo kịp và bắt nhịp với cảm xúc  của chính mình để mình còn cảm nhận chút nhẹ nhàng, thi vị, chút tinh tế của mùa hay của chính mình đây đang dâng lên, đang tràn về ùa ngập. Xung quang mình một chút thương yêu, một chút nhẹ nhàng bay bổng, một chút gì rất mong manh để mình khẽ lắng nghe câu hát  “Tháng tám mùa thu lá rơi vàng chưa nhỉ... Từ độ người đi thương nhớ âm thầm...” Đấy mình đang lắng nghe một điệu van xoay nhè nhẹ.àh ko mình nghĩ rằng là một điệu slow dịu dàng.  Những chiếc lá khẽ bay, xoay xoay đậu nhẹ trên bờ vai người. Nghe bài hát mình bỗng dưng thèm ngồi vào một góc quán rêu phong phóng cái nhìn bình thản ra ngòai cuộc sông náo nhiệt đang diễn ra xung quanh mình. Đôi lúc chỉ cần ngồi yên chẳng làm gì cả  và tận hưởng cũng thấy vui vui lòng   “Có bóng mùa thu thức ta lòng son muộn Một ngày về xuôi chân ghé Thăng Long buồn C...

hôm nay mình bỗng thấy rằng cuộc sống cần có những lúc nên điên rồ một tí. chính cái điên rồ xinh xắn ấy tạo nên cảm giác rồ men. Khi hai kẻ điên rồ gặp nhau => khả năng happy cao. Khi hai kẻ điên rồ lệch fa => khó chịu nhưng còn le lói những điểm giao thoa :p Khi điên rồ với ko điên rồ => có lẽ là tù túng :))))))))))