Chuyển đến nội dung chính

Entry for 14/2 (February 14, 2009)

hoa hồng gỗ (st)
“… Tonight, there’ll be no distance between us
What I want most to do is to get close to you…
Tonight…” ("Tonight I Celebrate My Love For You" - Peabo Bryson và Roberta Flack)
Lời hát mượt mà, giọng ca truyền cảm, cảm xúc yêu thương dâng đầy sao ko làm cho mềm trái tim mới lạ. Mà trái tim mềm đến lạ lùng, muốn yêu, muốn thương, muốn ngã vào yêu đến bất tận.

Có lẽ hạnh phúc nhất là yêu, được yêu và biết yêu.
Chiều qua trên đường về em đã gặp một vài bông hồng lanh thang sớm trên phố đi tìm một bình hoa kỳ diệu mà do một phút giây nào đó lơ đễnh va vao để kết lại một góc yêu đương. Những bông hoa chân thành, vụng về hay ranh mãnh cũng mang đến một nụ cười hạnh phúc cho người nhận hoa ;) Bất giác em chợt mỉm cươì và thấy những khuôn mặt thật đáng yêu :P.
Chiều qua, cảm xúc dâng trào như sóng cùng vơí đủ cung bậc, rộn ràng hay trầm lắng, đủ vui đủ buồn, đủ thu mình gậm nhấm, đủ rộng mở hào phóng và thực sự là ngỡ ngàng vơí cách nhìn mở đã hình thành từ khi nào rồi, ngỡ ngàng đến hoang mang.
Rồi em cũng thử tìm lại xem tự lúc nào em đã nghiễm nhiên xếp vào hàng không cần hoa, chỉ cần tình... chân thật. ặc! Mà cũng kỳ cục nhỉ! sao tự dưng mình tự loại bỏ như vậy... vô lý quá àh! Cuộc sống cuộc sống vơí bao lo toan, với bao mối quan hệ có lẽ cũng khiến người ta cảm thấy mệt mỏi và chỉ mong thật sự ko phiền toái. Mà đối vơí hầu hết thì việc mua, bán ,chọn lựa, mang, vác một cành hoa chính là như vậy. Đây! trái tim này, trái tim chân thành nhất tôi xin dâng rồi đây! ok nhé! xong thế có nhẹ nhàng đơn giản ko ;)? ok! quá được! Nói đùa vậy thôi chứ sự lãng mạn theo cách thức nào cũng làm rung động lòng người từ 7 đến 107 tuổi :D. Nhớ có lần ai trề môi chê bai sự lãng mạn rẻ tiền... Híc! sao lại buộc giá cả vào đây vậy! điều cốt lõi là sự chân thành, sự chân thành được đón nhận để trân trọng và quý mến vậy thôi.
Một tối valentin lại đến cũng là một cái cớ để gợi mở tình yêu, đánh thức tình yêu, nhắc nhở tình yêu... và tóm lại là một tối để rung chương cho tất cả những gì liên quan đến chữ yêu, yêu, yêu và yêu!
Chúc tất cả bạn bè em có một tối valentin ngon như chocolate nhé và nếu có say được thì cứ say đi, say chocolate sẽ rất tuyệt vời (đoán thế ;))!
:*



Nhận xét

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Mình cần !!!

Dạo này mình chợt nhận ra mình hay cảm thấy như bị rơi, rơi vào một vùng rất rỗng và loãng, loãng tới mức nó có thể hòa tan mình ra thành một thứ ko màu, ko mùi, ko vị, ko trọng lượng. Mình cứ lờ lững trôi vậy đó, mình ko sờ thấy, ko nhìn thấy, ko nắm bắt được chính con người mình. Tệ quá! mình nghĩ là mình đang cần một thứ, mình cần "lửa" Hôm nay đi ngang qua trang idesign, mình lại gặp thứ này. Có những lúc mình đã nghĩ rằng mình sẽ làm được cái gì đó tương tự thế.Chắc mình nên học cách tô màu cho cuộc sống giống như những người này. Ông Tây tô điểm khu giải tỏa Thủ Thiêm Khu cư xá An Khánh, Q.2,TP.HCM đang được giải tỏa chuẩn bị cho dự án hình thành khu đô thị mới Thủ Thiêm, nhưng những ngày gần đây xuất hiện nhiều hình ảnh tô điểm cho khung cảnh những căn nhà loang lổ bên đống đổ nát đỡ buồn tẻ . Theo người dân địa phương, những ngày qua có "ông Tây" đem màu tới tô điểm lên bức tường trống những hình ảnh dễ thương, vui mắt. Có những bức như lập thể, tr...

tháng 8 mùa thu, lá rơi vàng chưa nhỉ...

Bỗng nhiên lòng ngập tràn cảm xúc và câu hát dìu dặt đong đưa trong cái đầu của mình. Mình nghĩ rằng mình nên theo kịp và bắt nhịp với cảm xúc  của chính mình để mình còn cảm nhận chút nhẹ nhàng, thi vị, chút tinh tế của mùa hay của chính mình đây đang dâng lên, đang tràn về ùa ngập. Xung quang mình một chút thương yêu, một chút nhẹ nhàng bay bổng, một chút gì rất mong manh để mình khẽ lắng nghe câu hát  “Tháng tám mùa thu lá rơi vàng chưa nhỉ... Từ độ người đi thương nhớ âm thầm...” Đấy mình đang lắng nghe một điệu van xoay nhè nhẹ.àh ko mình nghĩ rằng là một điệu slow dịu dàng.  Những chiếc lá khẽ bay, xoay xoay đậu nhẹ trên bờ vai người. Nghe bài hát mình bỗng dưng thèm ngồi vào một góc quán rêu phong phóng cái nhìn bình thản ra ngòai cuộc sông náo nhiệt đang diễn ra xung quanh mình. Đôi lúc chỉ cần ngồi yên chẳng làm gì cả  và tận hưởng cũng thấy vui vui lòng   “Có bóng mùa thu thức ta lòng son muộn Một ngày về xuôi chân ghé Thăng Long buồn C...

hôm nay mình bỗng thấy rằng cuộc sống cần có những lúc nên điên rồ một tí. chính cái điên rồ xinh xắn ấy tạo nên cảm giác rồ men. Khi hai kẻ điên rồ gặp nhau => khả năng happy cao. Khi hai kẻ điên rồ lệch fa => khó chịu nhưng còn le lói những điểm giao thoa :p Khi điên rồ với ko điên rồ => có lẽ là tù túng :))))))))))