Chuyển đến nội dung chính

XUỐNG TÓC (December 13, 2008)

Một lần nữa oạp lại bị bà nội đưa đi cắt tóc mất tiêu rồi!
Bà khoái lắm, oạp thích lắm chỉ có mỗi bố mẹ là ỉu xìu vì thích con để tóc dài hơn.
Về nhà bố bảo Oạp đang từ một hoàng tử bị bà làm một phát rời cháu về phiá tây Hà Nội. Mẹ bảo thằng cu nào lạc vào nhà mình thế này? chẳng hiểu thằng oạp xinh xinh nhà mình chạy đâu rồi? Còn Oạp thích lắm chỉ cười sướng thôi, sướng vì được cắt tóc hở cái tai ra mà như vậy đích thị là con trai rồi. Ko bị đi đâu mọi người cũng hỏi con trai hay con gái thế hoặc cô này nghịch quá.
Khi mẹ thủ thỉ mẹ thích con để đầu cũ hơn chẳng thích đầu này đâu nhé!
Nhưng Oạp thích đầu này mà!
Ừh thì cho con để một thời gian khi nào dài ra mẹ nuôi lại vậy ;)
(mẹ vốn bảo thủ đó biết ko?)
Nhất định lần này ko để bà cắt nữa :D
------------------------------------------
3 tuổi là lứa tuổi đáng yêu nhất đấy! đúng thế ko nhỉ hay tại con mẹ đang ở tuổi đó. Thực ra con mẹ đã 3 tuổi rưỡi rồi chứ nhỉ. Con tỏ ra chững chạc lắm. Chơi với anh Ộp mà cứ xưng cậu cậu tớ tớ nghe như thật. thi thoảng kể chuyện oạp bảo ngày xưa, ngày xưa lúc oạp còn bé ấy oạp bị.... Mà ngày xưa đó mới cách ngày nay có vài ba hôm thôi chứ mấy. hihi
Àh mà cậu này cục tính lắm nhé! Ộp là phải cẩn thận. Mẹ cũng phải cẩn thận. Không vừa lòng cái gì là qway ra oánh ngay. Khi mà ko oánh được là lên gân lên cốt "oạp ức ận!" nghĩa là tứ giận đó ngọng mà. Nhưng mà dạo này đỡ hơn rồi. Đỡ ngọng và đỡ khoản hành hung người khác hơn, nhất là với anh ộp. Phải cái tội anh ộp đùa dai và chưa biết nhường em nên đôi khi xảy ra hỗn chiến như vậy. Bây giờ bài đầu tiên là đi tìm viện trợ mách tùm lum. Cũng vẫn làm bà làm mẹ chóng mặt lắm đó mà chủ yếu là bà nên hiếm khi mẹ lại để có 3 bà cháu với nhau. Chuyện đó xảy ra chủ yếu ở bên nhà bà nội thôi chứ ở nhà mình lôi thôi mẹ tuốt roi ra là nhường nhịn nhau ngay. Mẹ được cái hay đi dọa nạt. Bất đắc dĩ lắm mới phệt cho một cái rồi để lúc nào nguôi nguôi lại xoa xoa cho chúng. Ui chán mẹ qwá!
Được cái oạp có tinh thần tự nguyện rất cao. Đó là khi biết lỗi là oạp có thể tung tăng đi nhận roi của bố. Sở dĩ nói rằng tung tăng ko phải là vì oạp ko biết sợ. Sợ! có sợ chứ! nhưng mà oạp sẵn sàng chủ động mặc cả: "Bố ơi một roi nhẹ thôi!" rồi nằm ngay ra rất thành khẩn. Chính vì nhờ cái thái độ đó mà oạp hay được nương nhẹ. Còn anh Ộp áh cứ quắn rên, chẳng tự nguyện gì cả nên bị roi đau hơn. Hehe nói vậy thấy sợ qwa! sao cái nhà này hay oánh con đến thế. chết dở! lộ hết bí mật roài. Thực ra là thi thoảng lắm lắm thôi. Mang tính dọa nạt là chính
Mà ko biết ở tuổi này đã học được tiếng anh chưa nhỉ thấy oạp có vẻ thích thú. có hôm mẹ về tự nhiên thấy oạp nói "măn tỳ" hehe nghĩa là monky đó (ngọng mà). Lại còn đếm one, two....ten một mạch chứ kho phải là 1,2,3,4,7,8,10 cứ nhát lại bỏ số chẳng nhớ thứ tự gì cả. có hom gọi mẹ ơi con bạch tuộc thế là tự lấy cái máy hocj tiếng anh cuả hãng sữa ra bật và đọc theo óc-tơ-pụt, rồi nào là tét (cat) là mau (mouse) là dot (dog). Nói chung là ngọng lắm. hihi. Mẹ cháu dạm hỏi thế thôi chứ chưa có ý điịnh nhồi nhét đâu ạh thấy cháu thích thì động viên thoi ạh chứ bất đi học nghiêm chỉnh như nhà mình chắc mấy hôm cháu chán mất.
tham khảo tí nhé!
Tình hình bạn Oạp tạm thời là như thế! bạn ấy nói năng giờ là đâu ra đấy. Biết nhận xét kinh lắm và chống chế cũng kinh.....
(tạm thế đã... chuyện oạp còn dài dài ;) )

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Mình cần !!!

Dạo này mình chợt nhận ra mình hay cảm thấy như bị rơi, rơi vào một vùng rất rỗng và loãng, loãng tới mức nó có thể hòa tan mình ra thành một thứ ko màu, ko mùi, ko vị, ko trọng lượng. Mình cứ lờ lững trôi vậy đó, mình ko sờ thấy, ko nhìn thấy, ko nắm bắt được chính con người mình. Tệ quá! mình nghĩ là mình đang cần một thứ, mình cần "lửa" Hôm nay đi ngang qua trang idesign, mình lại gặp thứ này. Có những lúc mình đã nghĩ rằng mình sẽ làm được cái gì đó tương tự thế.Chắc mình nên học cách tô màu cho cuộc sống giống như những người này. Ông Tây tô điểm khu giải tỏa Thủ Thiêm Khu cư xá An Khánh, Q.2,TP.HCM đang được giải tỏa chuẩn bị cho dự án hình thành khu đô thị mới Thủ Thiêm, nhưng những ngày gần đây xuất hiện nhiều hình ảnh tô điểm cho khung cảnh những căn nhà loang lổ bên đống đổ nát đỡ buồn tẻ . Theo người dân địa phương, những ngày qua có "ông Tây" đem màu tới tô điểm lên bức tường trống những hình ảnh dễ thương, vui mắt. Có những bức như lập thể, tr...

tháng 8 mùa thu, lá rơi vàng chưa nhỉ...

Bỗng nhiên lòng ngập tràn cảm xúc và câu hát dìu dặt đong đưa trong cái đầu của mình. Mình nghĩ rằng mình nên theo kịp và bắt nhịp với cảm xúc  của chính mình để mình còn cảm nhận chút nhẹ nhàng, thi vị, chút tinh tế của mùa hay của chính mình đây đang dâng lên, đang tràn về ùa ngập. Xung quang mình một chút thương yêu, một chút nhẹ nhàng bay bổng, một chút gì rất mong manh để mình khẽ lắng nghe câu hát  “Tháng tám mùa thu lá rơi vàng chưa nhỉ... Từ độ người đi thương nhớ âm thầm...” Đấy mình đang lắng nghe một điệu van xoay nhè nhẹ.àh ko mình nghĩ rằng là một điệu slow dịu dàng.  Những chiếc lá khẽ bay, xoay xoay đậu nhẹ trên bờ vai người. Nghe bài hát mình bỗng dưng thèm ngồi vào một góc quán rêu phong phóng cái nhìn bình thản ra ngòai cuộc sông náo nhiệt đang diễn ra xung quanh mình. Đôi lúc chỉ cần ngồi yên chẳng làm gì cả  và tận hưởng cũng thấy vui vui lòng   “Có bóng mùa thu thức ta lòng son muộn Một ngày về xuôi chân ghé Thăng Long buồn C...

hôm nay mình bỗng thấy rằng cuộc sống cần có những lúc nên điên rồ một tí. chính cái điên rồ xinh xắn ấy tạo nên cảm giác rồ men. Khi hai kẻ điên rồ gặp nhau => khả năng happy cao. Khi hai kẻ điên rồ lệch fa => khó chịu nhưng còn le lói những điểm giao thoa :p Khi điên rồ với ko điên rồ => có lẽ là tù túng :))))))))))