Dạo này mình chợt nhận ra mình hay cảm thấy như bị rơi, rơi vào một vùng rất rỗng và loãng, loãng tới mức nó có thể hòa tan mình ra thành một thứ ko màu, ko mùi, ko vị, ko trọng lượng. Mình cứ lờ lững trôi vậy đó, mình ko sờ thấy, ko nhìn thấy, ko nắm bắt được chính con người mình. Tệ quá! mình nghĩ là mình đang cần một thứ, mình cần "lửa" Hôm nay đi ngang qua trang idesign, mình lại gặp thứ này. Có những lúc mình đã nghĩ rằng mình sẽ làm được cái gì đó tương tự thế.Chắc mình nên học cách tô màu cho cuộc sống giống như những người này. Ông Tây tô điểm khu giải tỏa Thủ Thiêm Khu cư xá An Khánh, Q.2,TP.HCM đang được giải tỏa chuẩn bị cho dự án hình thành khu đô thị mới Thủ Thiêm, nhưng những ngày gần đây xuất hiện nhiều hình ảnh tô điểm cho khung cảnh những căn nhà loang lổ bên đống đổ nát đỡ buồn tẻ . Theo người dân địa phương, những ngày qua có "ông Tây" đem màu tới tô điểm lên bức tường trống những hình ảnh dễ thương, vui mắt. Có những bức như lập thể, tr...
hihihi =))
Trả lờiXóa=)) e sẽ coppy cái này sang fb nha chị
Trả lờiXóaha ha ha, đọc cái này cười đau cả ruột í :-))))
Trả lờiXóaVoi với lạc đà thì hỉu dưng rắn thì ko luận ra, dốt quá , em Op giaỉ thích phát...
Trả lờiXóahì! cuoi cho vui nhé!
Trả lờiXóachị copy từ bên đó về mà :P
Trả lờiXóacười lạc đà, voi hay rắn hả nàng? :D
Trả lờiXóaem nhớ có câu chuyện dân dan nhà mình có ví von con lươn có mắt
Trả lờiXóacòn chuyện này là chuyện nước ngoài ajh :P
anh hiểu chưa? chưa thì gặp e cà fê nhé hì hì
thồi, cafe cà pháo ngại chết...:))
Trả lờiXóacứ hình dung mặt trên chym mà đau ruột. Ôi cái đuôi rắn loằng ngoằng
Trả lờiXóa:)) ôi đừng hình dung chị ạ! :P
Trả lờiXóa